Vĩnh Trình hừ lạnh một tiếng liền xoay người đi ra ngoài, cửa lớn nhà trọ bị đóng sầm mạnh lại, Lâm Mộ Thiên sững sờ tại chỗ, trong lòng hắn tức giận, chỉ tiếc rằng hiện tại ngay cả khí lực đứng lên cũng không có, Lâm Mộ Thiên ngã xuống nền nhà nhìn lên trần.
Trước mắt hắn hiện ra hình dáng của người bạn gái Tâm Nghi, hắn bắt đầu lo lắng, cuộc sống của hắn cùng Tâm Nghi có thể đã bị ảnh hưởng hay không.
Hồi lâu sau, Lâm Mộ Thiên thong thả đứng lên, hắn ngồi lên sô pha, mở tv, xem tin tức giải trí hôm nay, thuận tiện gọi điện thoại cho Tâm Nghi hỏi thăm một chút tình hình hiện tại, có bị phóng viên quấy rầy hay không, Tâm Nghi vẫn chỉ là một người đi làm bình thường, tuy rằng không đẹp lắm, cũng không phải xuất chúng, nhưng là cô thực đặc biệt, bởi vì là cô gái mà Lâm Mộ Thiên hằng thích.
Nghĩ đến đó, Lâm Mộ Thiên gọi điện thoại cho Tâm Nghi, trong điện thoại truyền đến tiếng "đô đô", trên màn hình phát chương trình mấy hôm trước hắn được phỏng vấn, điện thoại vang lên hai liền lập tức thông.
"Là Lâm Mộ Thiên à ?" Đầu bên kia điện thoại, truyền đến thanh âm không quá lưu loát, Tâm Nghi có chút lắp bắp, tiếng cũng không rõ lắm, nhưng Lâm Mộ Thiên cho đến bây giờ cũng không để ý, cái hắn thích chính là nụ cười ngây thơ của Tâm Nghi.
"Đúng vậy." Lâm Mộ Thiên cúi đầu đáp lại, hắn không biết nên hỏi chuyện gần đây của Tâm Nghi thế nào, hắn là kẻ có cảm tính, hắn trong lòng khó chịu, cảm thấy được không hiểu được lòng của Tâm Nghi, hắn xuất hiện có thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của Tâm Nghi, như vậy là không tốt, hắn không muốn rước đến phiền phức cho người bên cạnh.
Bởi vì Lâm Mộ Thiên là người của công chúng, đi đến đâu cũng có người chú ý, hắn không muốn mang đến phiền toái cho Tâm Nghi.
"Anh.... Anh không cần.... không cần lo lắng cho em.... em.... em mấy ngày nay cũng có đọc tin, cũng... cũng có phóng viên đến truy vấn em, em chỉ nói chúng ta.... chúng ta là bạn tốt, trước kia lúc còn đi học.... lúc còn đi học biết nhau." Thanh âm của cô có vẻ rất cao hắng, không có nửa điểm khổ sở hay trách cứ, "Lâm.... Lâm Mộ Thiên anh đừng tự trách mình, cứ cố gắng... làm việc."
Giờ phút này, hắn có thể tưởng tượng đến nụ cười tinh khiết của Tâm Nghi.
"Em không trách anh chứ ? Bởi vì anh không thể công khai quan hệ của chúng ta." Thanh âm của Lâm Mộ Thiên có vẻ thực mệt mỏi, cũng thực vô lực, nhưng là hắn chờ mong đáp án, hắn cũng không biết bản thân vì sao lại hỏi vấn đề này, hắn chỉ là muốn xác định.
"Không... không sao, công việc của anh.... quan trọng hơn."
"Vài ngày nữa anh.... lại gọi điện, cuối tuần này là sinh nhật em, sẽ xin phép để đến chỗ em." Gương mặt mệt mỏi của Lâm Mộ Thiên lộ ra nụ cười vui sướng, "Trời lạn, chú ý mặc nhiều quần áo." Hai người tiếp tục trò chuyện, cho đến khi Lâm Mộ Thiên đi ngủ, đối phương mới tắt máy.
Bên trong TV vang lên tiếng, Lâm Mộ Thiên hô hấp nhẹ nhàng ngủ trên sô pha, im lặng ngủ, trong tay còn nhẹ nhàng nắm điện thoại, ngọn đèn mờ nhạt chiếu rọi lên gương mặt, đường cong có vẻ rất nhu hòa, thành phố ồn ào phồn hoa, trong đêm nay đón chờ một trận tuyết đầu mùa.
***
Ngày hôm sau, sáng sớm Lâm Mộ Thiên đã bị người đại diện đẩy mạnh vào văn phòng tổng giám đốc, vừa vào cửa đã thấy các thành viên đã đến đông đủ, ngồi vây quanh trước bàn, tổng giám đốc ngồi ở ghế chủ tịch, thái độ nghiêm túc nhìn Lâm Mộ Thiên.
Lâm Mộ Thiên cũng phát hiện thái độ tổng giám đốc nhìn Vĩnh Trình không giống như thế, trong ánh mắt tràn ngập cung kính cùng kính ngưỡng.
Thư Diệu cùng Nhiên Nghị mệt mỏi ngồi cạnh bàn, mà Lâm Việt im lặng ngồi bên cạnh Vĩnh Trình, Vĩnh Trình ngẩng đầu lãnh đạm nhìn Lâm Mộ Thiên.
Lâm Mộ Thiên đi đến vị trí trống bên cạnh Vĩnh Trình, cuộc họp lúc này mới bắt đầu.
"Gần đây tiếng tăm của Lâm Mộ Thiên thực ảnh hưởng đến công ty cùng hình tượng của bốn người, Lâm Mộ Thiên cậu có gì để giải thích không ?" Tổng giám đốc nghiêm túc nhìn Lâm Mộ Thiên.
Lâm Mộ Thiên cả người chấn động, không nghĩ tới chuyện này thế nhưng kinh động đến cả công ty : "Chuyện này...." Hắn thực khó xử, giải thích cũng không rõ ràng lắm.
Vĩnh Trình nhìn vẻ mặt lo lắng của Lâm Mộ Thiên trong giờ phút này, trong lòng liền cười lạnh.
"..... Thực xin lỗi, sau này tôi sẽ cẩn thận." Lâm Mộ Thiên không thể nào giải thích.
"Cậu cũng là người thông minh, biết fan âm nhạc muốn là cái gì, cũng biết rõ lợi ích của công ty, tôi không hy vọng lần sau còn có chuyện này, tính cả lần này." Trong tay tổng giám đốc cần một tập tư liệu thật dày, đưa tư liệu cho Lâm Mộ Thiên, "Cầm lấy, đây là kịch bản cho tiết mục sắp tới để cậu chuẩn bị, chú ý trong lúc chơi trò chơi với các thành viên phải ái muội một chút, nhưng kín đáo một chút là tốt rồi." Nói xong, Tổng giám đốc gọi thư ký, đem tài liệu phân phát cho những người khác.
"Tổng giám đốc cũng không thể được không...."
cũng không thể không dùng phương pháp này lôi kéo, Lâm Mộ Thiên rất không thích như vậy, hắn không thích diễn trò trước mặt các fan, hắn không hy vọng phải dối trá với tấm lòng của fan, đổi lấy giả tình giả diễn.
"Tổng giám đốc à, anh ta không làm được, tôi không muốn hợp tác với anh ta, tôi muốn đổi lại kịch bản." Vĩnh Trình trước mặt mọi người mở miệng phản đối, tiếng "tổng giám đốc" kia, gọi đến lạnh buốt.
Lâm Mộ Thiên chỉ ngồi không nói, hắn không có thân phận phản bác ông chủ....
Hắn mấy ngày trước có xem qua kịch bản phim, nói về hắn cùng Vĩnh Trình đồng thời thích một cô gái, anh em bọn họ trở thành địch nhân.... Tuy rằng không thích kịch bản này lắm, nhưng công việc là công việc, hắn đối với công việc của mình phụ trách, nhưng không nghĩ đến, hôm nay Vĩnh Trình lại phản đối.
Nhưng, như vậy cũng tốt.
"Công ty đã an bài rồi, kịch bản lần này viết rất khá, hai người các cậu có thể thuận lợi làm lành." Tổng giám đốc đổ mồi hôi nhìn Vĩnh Trình, nhưng Vĩnh Trình căn bản là không hề cảm kích.
"Đừng để tôi phải diễn trò với tên ngốc này, hay là nhường cho Lâm Việt vai diễn này đi, nhường ai đó vị trí của tôi, hay là nhường ai đó vị trí tổng giám đốc của ông." Vĩnh Trình thái độ hèn mọn nhìn về phía Lâm Mộ Thiên.
Lâm Mộ Thiên cũng chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn, cho rằng cái gì cũng không nghe thấy, đối với việc hắn không lên tiếng, Vĩnh Trình ngược lại càng thêm kỳ thị hắn. Vĩnh Trình nói hết ý kiến của mình, cũng không nhìn lại Tổng giám đốc cùng các thành viên, một mình phá cửa đi ra khỏi phòng họp.
Đọc thêm!
Thứ Ba, 1 tháng 2, 2011
Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011
Dục Mãn Hạnh Lâm phiên ngoại - trăng mật chi xuân mộng (thượng)
"Hô....."
Nóng quá, như thế nào lại nhiệt như vậy......
Mở mắt ra, có chút mơ màng hỗn độn, hiện ra trước mắt nam nhân, là ngọn đèn ảm đảm, trần nhà màu trắng lay động không ngừng, khiến hắn có chút choáng váng.
Muốn dụi mắt, tay không cách nào nhúc nhịch, hơi hơi giãy dụa, trên cổ tay truyền đến cảm giác bị dây thừng ma sát. Hắn sao lại bị trói chặt như vậy ? Hướng Nhất Phương bắt đầu dần dần thanh tỉnh đồng thời cũng bắt đầu lâm vào mê hoặc, hắn nhớ rõ là sau khi hắn giáo huấn bốn tên kia liền mệt mỏi nằm ngủ trên sô pha, nhưng hiện tại.....
Không sai, hắn đích thật là nằm trên sô pha rộng rãi, nhưng vì cái gì tay hắn bị dây thừng trói lại ở sau lưng, vì cái gì kính mắt bị tháo ra, vì cái gì rõ ràng bốn tên bị hắn trừng phạt lại đứng ở phía trên đầu hắn, khóe miệng cong lên không hảo ý nhìn hắn ?
Cái bọn này, chẳng lẽ còn không tỉnh lại sao ? Đem hắn trói thành cái dạng này rốt cục là muốn làm cái gì ?
"Này ! Đừng náo loạn, mau thả ta ra." Trong lòng có hơi tức giận, Hướng Nhất Phương dương trang tức gâận nhìn bốn tên, bình thường coi như cho bọn họ vui đùa, nhưng không thể đến mức này.
Lúc thì nhà vệ sinh trên máy bay, rồi ngoài trời, rồi cái gì cái gì phòng mát xa, Hướng Nhất Phương đều sớm bị mấy tên khinh nhân tràn đầy tinh lực biến thành thần kinh phân liệt.
Tuyệt đối không thể dung túng đám dã lang đầy lòng tham này, tuyệt đối không thể ! Nam nhân nghiêm mặt, ra lệnh cho bốn tên : "Cởi trói cho ta !"
Mà đáp lời hắn, vẫn chỉ là những cái không biết có nên gọi là nụ cười hay không, ánh mắt ngả ngớn giống như đang nhìn chằm chằm lấy con mồi cùng đạm mạc, đột nhiên làm cho trong lòng Hướng Nhất Phương có chút chua xót, loại ánh mắt này hắn đã từng nhìn qua, ngay lúc ban đầu gặp bọn họ, chính là loại ánh mắt tản mạn như đang đối đãi với đồ chơi, nhưng, không nên như thế !
"A Phi ! Đừng náo loạn !" Hướng Nhất Phương đem mục tiêu chuyển sang Mộ Phi vốn thực nghe lời hắn, tựa hồ hy vọng Mộ Phi có thể cởi trói cho hắn.
Đối phương chỉ nở nụ cười một chút, sau đó liền rời khỏi tầm mắt của nam nhân, tùy ý vang lên, là tiếng vui đùa của Hắc Ngân : "Nha ! Đại thúc thật là vẫn tín nhiệm pmd nha, bất quá, tên kia thoạt nhìn thực yêu quý ngươi, nhưng cái tên càng quang minh này nội tâm càng hắc ám ! Nói không chừng, trong bốn người chúng ta, muốn thấy đại thúc bị tra tấn đến khóc lên nhất chính là Mộ Phi !"
"Hắc Ngân, ngươi đừng nói hươu nói vượn." Nam nhân rất không thoải mái giật giật thân thể, căn phòng u bế có chút oi bức, ngọn đèn nóng đến mức khiến người khó chịu, chiếc áo bị siết chặt khiến nam nhân khó có thể hô hấp.
"Nói hươu nói vượn sao ?" Thanh âm của Mộ Phi lại vang lên phía trên của nam nhân, mang theo vài tia trào phúng, vừa vươn ra lấy ly rượu nho, vừa khong chút để ý nói : "Nhưng hình như là thật, Nhất Phương à, ở sâu trong lòng tôi, thật sự rất nhìn thấy bộ dáng khóc ra nước mắt của anh, nhìn đến anh cầu xin tha thứ, nhìn thấy bộ dạng nhục nhã nhất của anh."
"A Phi ?" Trong đầu nhớ tới cảnh trong phòng mat xa, mặt nam nhân trở nên khô nóng, chẳng lẽ trong lòng Mộ Phi thật sự nghĩ như vậy ? Hướng Nhất Phương có chút chút bất khả tư nghị nhìn Mộ Phi đang cười giễu.
"Đừng nhìn tôi như vậy, Nhất Phương à....." Mộ Phi nở nụ cười hai câu, Lạc Văn ở bên cạnh một mực không nói gì nhẹ nhàng chạm đến vạt áo bị trói lại của nam nhân : "Đại thúc à, nhìn bộ dạng anh thật nóng, để tôi giúp anh cởi quần áo."
Trong phòng yên tĩnh bỗng vang lên tiếng cúc áo bị xé rách, Lạc Văn thô lỗ cởi quần áo của nam nhân, cúc áo rớt ra, cạch cạch rơi rụng xung quanh.
"Lạc.... Lạc Văn ?" Lạc Văn luôn thực nhu thuận cư nhiên thô lỗ như vậy, Hướng Nhất Phương có chút thất thần, kinh ngạc nhìn khuôn mặt tươi cười như thiên sứ dần hiện vẻ ma quỷ.
Còn không đợi Hướng Nhất Phương phản ứng lại hành động thô lỗ của Lạc Văn, ngực đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo, trái tim lập tức lạnh như băng mà co rút, nhịn không được phải hớp một ngụm khí, Mộ Phi thế nhưng đem ly rượu nho lạnh lẽo rưới xuống bộ ngực lõa lồ của hắn, chất lỏng màu đỏ tươi nhiễm trên chiếc áo trắng, giống như đóa hoa hồng màu máu diễm lệ mà mị hoặc.
"A Phi !" Nam nhân hơi tức gâận.
"Hướng Nhất Phương, ngươi đang xem thường ta." Thanh âm lạnh như băng từ trong cổ họng khàn khàn của Lạc Tư truyền ra, nam tử có chút bất mãn hừ một câu, đột nhiên một phen kéo lấy tóc nam nhân khiến cho đối phương ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của y. "Có phải ta đã làm hư ngươi, đến nỗi ngươi đã quên..... thân phận của chúng ta."
"Lạc Tư, ngươi làm sao vậy ? Đau quá, mau buông ra." Tóc bị kéo đến phát đau, nam nhân ngẩng đầu nhìn lên vẻ mặt khó chịu lạnh như băng của Lạc Tư, làm sao vậy, hôm nay tất cả mọi người làm sao vậy ? Vì cái gì đột nhiên biến thành như vậy ?
"Lạc Tư, sao lại thô lỗ với Trung y đại thúc như vậy ? Ha hả...." Hắc Ngân gỡ tay của Lạc Tư ra, nhìn thấy Hướng Nhất Phương nhẹ nhàng thở ra, khóe miệng khẽ giơ lên : "Phải ôn nhu, thực ôn nhu thực ôn nhu, ha hả."
Một trận tiếng cười làm cho nam nhân không nhịn được da đầu run lên, thân thể không tự giác di chuyển về phía sau, Hắc chồn phía trên nhìn thấy hành động của nam nhân đột nhiên khanh khách cười, một phen đè lại nam nhân bả vai, cầm quần áo kéo đến khuỷa tay đồng thời thong thả tiết tấu bắt đầu cởi quần của Hướng Nhất Phương.
"Hắc Ngân ! Dừng tay ! Các ngươi đều làm sao vậy, đừng đối xử với ta như vậy !" Hướng Nhất Phương tức giận giậm chân, muốn ngăn cản Hắc Ngân, chân lại bị người khác bắt lấy, cho đến khi Hắc Ngân làm trò đem quần trong quần ngoài cởi ra, người bên cạnh lại mạnh mẽ tách hai chân của nam nhân, đem nơi nhục nhã nhất của Hướng Nhất Phương bại lộ trong không khí oi bức.
"Hình như là lần đầu cẩn thận quan sát nơi này của đại thúc, kỳ thật đại thúc cũng là một người không tồi, ha hả, nhất là.... ừm, bộ vị." Vừa cúi đầu cẩn thận quan sát, Hắc Ngân vừa xoa xằm phát ra thanh âm tán thưởng.
Không được ! Đừng xem như vậy !
Dùng sức duỗi chân, lại vẫn bị khống chế gắt gao như cụ, bộ vị không thể khép kin liền cảm thấy thẹn, Hướng Nhất Phương vừa tức vừa giận đồng thời cảm thấy nhục nhã khó chịu.
"Ha hả ! Ở mặt ngoài nhìn thực kiên cường, ai có thể cũng sẽ không tin được, ngươi ở trên giường thật là phóng đãng làm cho người ta khó có thể nhẫn nại, kỳ thật Nhất Phương à, thực thích bị chúng ta ôm phải không ? Cái chỗ kia, bộ dáng nhìn hình như rất cô đơn." Nói xong lời vũ nhục, bàn tay của Mộ Phi bao trùm lấy nơi yếu ớt của Hướng Nhất Phương, mạnh mẽ nắm chặt nháy mắt làm cho nam nhân phát đau kêu lên.
Đau quá.... Nhưng đau đớn lúc ban đầu lại tùy theo bàn tay trêu đùa của Mộ Phi mà chậm rãi sinh ra khoái cảm.....
"Ha hả, xem, anh không phải thực hưởng thụ sao ?" Mộ Phi tăng tốc, Hướng Nhất Phương nhưng lại như vậy phóng ra, đối phương có vẻ thập phần ngượng ngùng, thế nhưng cứ như vậy phóng ra trong tay Mộ Phi...
Hướng Nhất Phương quay đầu thở dôc, sợi tóc nhiễm mồ hồi hỗn độn khoác lên gương mặt, cổ họng bật ra âm thanh trầm thấp : "Đủ rồi, các ngươi dừng tay cho ta ! Không được tiếp tục, ta chịu không nổi."
Nhất là nơi thẹn thùng nhất giống như một thứ gì đó bị những người này không kiêng nể quan sát bình luận, lại ác ý trêu chọc, ký ức sớm quên mất hiện lên, cuộc sống không có tôn nghiêm lại như trình diễn, Hướng Nhất Phương có chút lờ mờ, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì ?
Mới hôm qua, tất cả đều bình thường, tất cả mọi người thực bình thường, cùng nhau vui chơi, cùng nhau ăn cơm, cười cười nói nói, nhưng đột nhiên.... liền biến thành như vậy, bọn họ làm sao vậy ?
Hướng Nhất Phương còn không kịp nghĩ, hạ thân liền truyền đến một trận độn đau mãnh liệt, ngắt dòng suy nghĩ của hắn...
Đọc thêm!
Nóng quá, như thế nào lại nhiệt như vậy......
Mở mắt ra, có chút mơ màng hỗn độn, hiện ra trước mắt nam nhân, là ngọn đèn ảm đảm, trần nhà màu trắng lay động không ngừng, khiến hắn có chút choáng váng.
Muốn dụi mắt, tay không cách nào nhúc nhịch, hơi hơi giãy dụa, trên cổ tay truyền đến cảm giác bị dây thừng ma sát. Hắn sao lại bị trói chặt như vậy ? Hướng Nhất Phương bắt đầu dần dần thanh tỉnh đồng thời cũng bắt đầu lâm vào mê hoặc, hắn nhớ rõ là sau khi hắn giáo huấn bốn tên kia liền mệt mỏi nằm ngủ trên sô pha, nhưng hiện tại.....
Không sai, hắn đích thật là nằm trên sô pha rộng rãi, nhưng vì cái gì tay hắn bị dây thừng trói lại ở sau lưng, vì cái gì kính mắt bị tháo ra, vì cái gì rõ ràng bốn tên bị hắn trừng phạt lại đứng ở phía trên đầu hắn, khóe miệng cong lên không hảo ý nhìn hắn ?
Cái bọn này, chẳng lẽ còn không tỉnh lại sao ? Đem hắn trói thành cái dạng này rốt cục là muốn làm cái gì ?
"Này ! Đừng náo loạn, mau thả ta ra." Trong lòng có hơi tức giận, Hướng Nhất Phương dương trang tức gâận nhìn bốn tên, bình thường coi như cho bọn họ vui đùa, nhưng không thể đến mức này.
Lúc thì nhà vệ sinh trên máy bay, rồi ngoài trời, rồi cái gì cái gì phòng mát xa, Hướng Nhất Phương đều sớm bị mấy tên khinh nhân tràn đầy tinh lực biến thành thần kinh phân liệt.
Tuyệt đối không thể dung túng đám dã lang đầy lòng tham này, tuyệt đối không thể ! Nam nhân nghiêm mặt, ra lệnh cho bốn tên : "Cởi trói cho ta !"
Mà đáp lời hắn, vẫn chỉ là những cái không biết có nên gọi là nụ cười hay không, ánh mắt ngả ngớn giống như đang nhìn chằm chằm lấy con mồi cùng đạm mạc, đột nhiên làm cho trong lòng Hướng Nhất Phương có chút chua xót, loại ánh mắt này hắn đã từng nhìn qua, ngay lúc ban đầu gặp bọn họ, chính là loại ánh mắt tản mạn như đang đối đãi với đồ chơi, nhưng, không nên như thế !
"A Phi ! Đừng náo loạn !" Hướng Nhất Phương đem mục tiêu chuyển sang Mộ Phi vốn thực nghe lời hắn, tựa hồ hy vọng Mộ Phi có thể cởi trói cho hắn.
Đối phương chỉ nở nụ cười một chút, sau đó liền rời khỏi tầm mắt của nam nhân, tùy ý vang lên, là tiếng vui đùa của Hắc Ngân : "Nha ! Đại thúc thật là vẫn tín nhiệm pmd nha, bất quá, tên kia thoạt nhìn thực yêu quý ngươi, nhưng cái tên càng quang minh này nội tâm càng hắc ám ! Nói không chừng, trong bốn người chúng ta, muốn thấy đại thúc bị tra tấn đến khóc lên nhất chính là Mộ Phi !"
"Hắc Ngân, ngươi đừng nói hươu nói vượn." Nam nhân rất không thoải mái giật giật thân thể, căn phòng u bế có chút oi bức, ngọn đèn nóng đến mức khiến người khó chịu, chiếc áo bị siết chặt khiến nam nhân khó có thể hô hấp.
"Nói hươu nói vượn sao ?" Thanh âm của Mộ Phi lại vang lên phía trên của nam nhân, mang theo vài tia trào phúng, vừa vươn ra lấy ly rượu nho, vừa khong chút để ý nói : "Nhưng hình như là thật, Nhất Phương à, ở sâu trong lòng tôi, thật sự rất nhìn thấy bộ dáng khóc ra nước mắt của anh, nhìn đến anh cầu xin tha thứ, nhìn thấy bộ dạng nhục nhã nhất của anh."
"A Phi ?" Trong đầu nhớ tới cảnh trong phòng mat xa, mặt nam nhân trở nên khô nóng, chẳng lẽ trong lòng Mộ Phi thật sự nghĩ như vậy ? Hướng Nhất Phương có chút chút bất khả tư nghị nhìn Mộ Phi đang cười giễu.
"Đừng nhìn tôi như vậy, Nhất Phương à....." Mộ Phi nở nụ cười hai câu, Lạc Văn ở bên cạnh một mực không nói gì nhẹ nhàng chạm đến vạt áo bị trói lại của nam nhân : "Đại thúc à, nhìn bộ dạng anh thật nóng, để tôi giúp anh cởi quần áo."
Trong phòng yên tĩnh bỗng vang lên tiếng cúc áo bị xé rách, Lạc Văn thô lỗ cởi quần áo của nam nhân, cúc áo rớt ra, cạch cạch rơi rụng xung quanh.
"Lạc.... Lạc Văn ?" Lạc Văn luôn thực nhu thuận cư nhiên thô lỗ như vậy, Hướng Nhất Phương có chút thất thần, kinh ngạc nhìn khuôn mặt tươi cười như thiên sứ dần hiện vẻ ma quỷ.
Còn không đợi Hướng Nhất Phương phản ứng lại hành động thô lỗ của Lạc Văn, ngực đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo, trái tim lập tức lạnh như băng mà co rút, nhịn không được phải hớp một ngụm khí, Mộ Phi thế nhưng đem ly rượu nho lạnh lẽo rưới xuống bộ ngực lõa lồ của hắn, chất lỏng màu đỏ tươi nhiễm trên chiếc áo trắng, giống như đóa hoa hồng màu máu diễm lệ mà mị hoặc.
"A Phi !" Nam nhân hơi tức gâận.
"Hướng Nhất Phương, ngươi đang xem thường ta." Thanh âm lạnh như băng từ trong cổ họng khàn khàn của Lạc Tư truyền ra, nam tử có chút bất mãn hừ một câu, đột nhiên một phen kéo lấy tóc nam nhân khiến cho đối phương ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của y. "Có phải ta đã làm hư ngươi, đến nỗi ngươi đã quên..... thân phận của chúng ta."
"Lạc Tư, ngươi làm sao vậy ? Đau quá, mau buông ra." Tóc bị kéo đến phát đau, nam nhân ngẩng đầu nhìn lên vẻ mặt khó chịu lạnh như băng của Lạc Tư, làm sao vậy, hôm nay tất cả mọi người làm sao vậy ? Vì cái gì đột nhiên biến thành như vậy ?
"Lạc Tư, sao lại thô lỗ với Trung y đại thúc như vậy ? Ha hả...." Hắc Ngân gỡ tay của Lạc Tư ra, nhìn thấy Hướng Nhất Phương nhẹ nhàng thở ra, khóe miệng khẽ giơ lên : "Phải ôn nhu, thực ôn nhu thực ôn nhu, ha hả."
Một trận tiếng cười làm cho nam nhân không nhịn được da đầu run lên, thân thể không tự giác di chuyển về phía sau, Hắc chồn phía trên nhìn thấy hành động của nam nhân đột nhiên khanh khách cười, một phen đè lại nam nhân bả vai, cầm quần áo kéo đến khuỷa tay đồng thời thong thả tiết tấu bắt đầu cởi quần của Hướng Nhất Phương.
"Hắc Ngân ! Dừng tay ! Các ngươi đều làm sao vậy, đừng đối xử với ta như vậy !" Hướng Nhất Phương tức giận giậm chân, muốn ngăn cản Hắc Ngân, chân lại bị người khác bắt lấy, cho đến khi Hắc Ngân làm trò đem quần trong quần ngoài cởi ra, người bên cạnh lại mạnh mẽ tách hai chân của nam nhân, đem nơi nhục nhã nhất của Hướng Nhất Phương bại lộ trong không khí oi bức.
"Hình như là lần đầu cẩn thận quan sát nơi này của đại thúc, kỳ thật đại thúc cũng là một người không tồi, ha hả, nhất là.... ừm, bộ vị." Vừa cúi đầu cẩn thận quan sát, Hắc Ngân vừa xoa xằm phát ra thanh âm tán thưởng.
Không được ! Đừng xem như vậy !
Dùng sức duỗi chân, lại vẫn bị khống chế gắt gao như cụ, bộ vị không thể khép kin liền cảm thấy thẹn, Hướng Nhất Phương vừa tức vừa giận đồng thời cảm thấy nhục nhã khó chịu.
"Ha hả ! Ở mặt ngoài nhìn thực kiên cường, ai có thể cũng sẽ không tin được, ngươi ở trên giường thật là phóng đãng làm cho người ta khó có thể nhẫn nại, kỳ thật Nhất Phương à, thực thích bị chúng ta ôm phải không ? Cái chỗ kia, bộ dáng nhìn hình như rất cô đơn." Nói xong lời vũ nhục, bàn tay của Mộ Phi bao trùm lấy nơi yếu ớt của Hướng Nhất Phương, mạnh mẽ nắm chặt nháy mắt làm cho nam nhân phát đau kêu lên.
Đau quá.... Nhưng đau đớn lúc ban đầu lại tùy theo bàn tay trêu đùa của Mộ Phi mà chậm rãi sinh ra khoái cảm.....
"Ha hả, xem, anh không phải thực hưởng thụ sao ?" Mộ Phi tăng tốc, Hướng Nhất Phương nhưng lại như vậy phóng ra, đối phương có vẻ thập phần ngượng ngùng, thế nhưng cứ như vậy phóng ra trong tay Mộ Phi...
Hướng Nhất Phương quay đầu thở dôc, sợi tóc nhiễm mồ hồi hỗn độn khoác lên gương mặt, cổ họng bật ra âm thanh trầm thấp : "Đủ rồi, các ngươi dừng tay cho ta ! Không được tiếp tục, ta chịu không nổi."
Nhất là nơi thẹn thùng nhất giống như một thứ gì đó bị những người này không kiêng nể quan sát bình luận, lại ác ý trêu chọc, ký ức sớm quên mất hiện lên, cuộc sống không có tôn nghiêm lại như trình diễn, Hướng Nhất Phương có chút lờ mờ, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì ?
Mới hôm qua, tất cả đều bình thường, tất cả mọi người thực bình thường, cùng nhau vui chơi, cùng nhau ăn cơm, cười cười nói nói, nhưng đột nhiên.... liền biến thành như vậy, bọn họ làm sao vậy ?
Hướng Nhất Phương còn không kịp nghĩ, hạ thân liền truyền đến một trận độn đau mãnh liệt, ngắt dòng suy nghĩ của hắn...
Đọc thêm!
Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011
Dục Mãn Hạnh Lâm phiên ngoại - Trăng mật 5
Du du vịnh, phao phao tắm, khiêu khiêu vũ, đàm đàm tình, cuộc sống gia đình của tuần trăng mật tạm gọi là quá sức ngọt ngào, nhưng Hướng Nhất Phương qua tuổi ba mươi đã muốn dần dần phát hiện, hắn thật sự không phải đối thủ của đám xú tiểu tử hai mươi tuổi đầu sức lực vô hạn, xem bọn hắn một đám cả ngày không đùa hắn thì không thể sống được, Hướng Nhất Phương như nhận thức được rồi.
Hướng Nhất Phương ngu ngốc sao ? Không, hắn không ngu ngốc, truy rằng ngầm so với mấy tên kia, luận thể lực cũng không được, nhưng nam nhân biết nhược điểm của đám xú vô lại này, hắn chỉ là không muốn, đám kia cũng coi hắn như pháp nên, cho nên sau khi bị Lạc Văn Lạc Tư Hắc Ngân đột kích, Hướng Nhất Phương hung hăng giáo huấn bọn họ một chút.
Trừng phạt chính là ! Đại thúc của chúng ta tự mình xuống bếp an ủi ba vị, kết quả sao..... đừng hỏi, nhưng Hướng Nhất Phương thực vừa lòng, phi thường vừa lòng, còn tính toán về sau trừng phạt thêm nữa, ví dụ như điểm huyệt, châm cứu, bạt hỏa quán !
Vài ngày ngọt ngọt mật mật qua đi, lúc này Hướng Nhất Phương tựa vào trên giường, hưởng thụ mát xa, hắn mát xa cho người ta nửa đời người, hiện tại rốt cục có thể hưởng thụ tư vị được người mát xa.
Âm nhạc thư thái, huân hương mê người, không khí thả lỏng hơn nữa thủ pháp mát xa tuyệt vời, Hướng Nhất Phương rất nhanh cảm thấy hơi buồn ngủ, tự nhiên không biết khi nào thì trong phòng đến một người đàn ông, người này cho người mát xa đi ra ngoài, đóng cửa lại đi đến bên người nam nhân.
"Nhất Phương....." Thì thầm, nam nhân nằm trên giường không có phản ứng gì, sau khi ừ một tiếng lại tiếp tục ngủ đến say sưa.
Cúi đầu hôn mái tóc đen mềm mại của nam nhân, trong hơi thở hít lấy hương vị sạch sẽ mà nhẹ nhàng khoan khái trên thân nam nhân, một tiếng thở dài " "Đây là một cái trừng phạt nhỏ, ai bảo anh luôn xem nhẹ tôi, ha hả."
Nhưng khẩu khí, cũng mang theo một ít hưng phấn.
Từ trong người lấy ra một băng vải trắng nhẹ nhàng quấn quanh hai tay nam nhân, để sau lưng khiến không nhúc nhích được, mảnh vải được thắt lại một cách hoàn mỹ.
Phía trước tối đen như cái lồng gắn vào mắt nam nhân, từ phía sau ập tới, cắt đứt tầm mắt của Hướng Nhất Phương. Mà dần dần, Hướng Nhất Phương đã phát hiện có chút không ổn, hơi hơi giật tay cũng không cách nào nhúc nhích được, trước mắt lại tối đen một mảnh, lập tức bật dậy.
"Ai a ?! Hắc Ngân, đừng náo loạn !" Loại này đùa giỡn bình thường chỉ có Hắc Ngân thích nhật, Hướng Nhất Phương tự nhiên mà nói như vậy, lại vừa vặn kích thích thần kinh của Mộ Phi.
Ôm lấy nam nhân đang hoảng hốt, Mộ Phi đem Hướng Nhất Phương đặt lại ở trên giường, giật lấy hai chân dùng băng vải cột tách ra ở chân gường, quần áo màu trắng như ẩn như hiện bộ đùi rắn chắc của nam nhân, mê loạn mà hấp dẫn.
"Này, đừng náo loạn !" Hướng Nhất Phương bị trói lại trên giường, phía trước lại một mảnh tối đen, hai chân lại bị tách ra, nam nhân không được trả lời bắt đầu hoảng hốt từng đợt.
"Đừng nhúc nhích, kẻo trầy da." Nhìn thấy bộ dáng giãy dụa trên giường của nam nhân, Mộ Phi vừa đau lòng lại vừa hưng phấn, vẫn rất muốn nhìn nam nhân trong ái dục mà khóc đã từ lâu quấn quanh chàng, nếu không phải Hắc Ngân giật dây, có lẽ chàng thật đúng là không thể ra tay với Hướng Nhất Phương.
Nghe ra thanh âm của Mộ Phi, Hướng Nhất Phương gỡ khỏi tảng đá trong lòng, dần dần trấn tĩnh lại : "A Phi, đừng náo loạn, mau cởi ra."
"Không được" Người con trai anh tuấn, lại có chút tính trẻ con nâng cằm Hướng Nhất Phương tiến lại hôn sâu một cái, tắc ở trong miệng Hướng Nhất Phương, làm cho đối phương nói không ra lời.
"Ô ô...." Hướng Nhất Phương dùng sức lắc đầu tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng Mộ Phi nghe không hiểu, đối phương thấp giọng nói : "Nhất Phương, đây là trừng phạt, nhìn trên người anh đầy người đều là dấu hôn của ba tên vô lại kia, trong lòng tôi có bao nhiêu ghen tị anh biết không ? Cho nên, tha thứ cho tôi." Nói xong khóe miệng cười nhếch lên.
Nhẹ nhàng một câu, áo khoác tắm trên thân nam nhân liền rơi xuống, lộ ra da thịt bóng loáng màu mật ong, áo tắm màu trước khoát lên cánh tay, khoe ra nơi hấp dẫn khác, mà sau khi nam nhân giãy dụa, vạt áo cũng trở nên toán loạn, ẩn ẩn có thể thấy được bộ vị e thẹn.
Mộ Phi hớp một hơi thật mạnh, nhớ tới túi đạo cụ mà tử hồ ly cho chàng, lại từ trong túi lấy ra sợi dây thừng khá thô, nuốt nước miếng một cái, Mộ Phi dùng dây thừng cột vài trên người Hướng Nhất Phương, dây thừng thô lỗ đối lập với làn da nhẵn nhụi, nhất là đối lập với điểm trên ngực, khẽ ma sát với đột khởi, mang theo loại phế đồi mỹ cảm.
Trong lồng ngực nam nhân phập phồng không ngừng, mặt trên của dây thừng cũng khẽ ma sát, kích thích Mộ Phi đang đứng ở bên cạnh.
"Nhất Phương...." Kêu tên của nam nhân, Mộ Phi liền trước hết tách ra hai chân thon dài của nam nhân, dùng sức ma sát căn bộ, vừa hôn ngực nam nhân, miếng băng vải nằm trên điểm mẫn cảm giữa hai chân của nam nhân vẫn bị trói lại như cũ, quả thực là kêu gợi muốn chết.....
"Ư ư !" Hạ thân đột nhiên bị ngón tay lạnh như băng đâm vào, nam nhân khó nhịn kêu rên đồng thời lại lại bị dây thừng ma sát vào điểm mẫn cảm mà dần dần buồn bực, cảm giác tê dại kỳ dị cứ theo điểm bị trói chặt từng chút từng chút rót vào cơ thể, phía trước của nam nhân đã muốn ngẩng đầu lên.
"Như vậy không thể được." Dùng công cụ đem phía trước của nam nhân khóa lại, thân thể của Hướng Nhất Phương kịch liệt run lên, dây thừng ma sát lần lượt kích thích nam nhân, nhưng giam cầm phía trước lại làm cho hắn không thể phát tiết, cuối cùng chỉ có thể nức nở không ngừng trong cổ họng.
Một viên tròn lạnh lẽo đột ngột bị nhét vào hạ thể của nam nhân, Hướng Nhất Phương hoảng sợ "ư" một tiếng, trong ngực càng đập đến điên cuồng, cho đến khi đồ vật bị nhét vào thân thể, mới nghe được thanh âm của Mộ Phi : "Đừng sợ....."
Đừng sợ cái đầu ngươi ! Hướng Nhất Phương phát ra thanh âm kháng nghị, cơ mà vật tròn tròn kia cư nhiên chấn động trong thân thể, chống cự của nam nhân trong nháy mắt biến thành khoái cảm mà phát ra tiếng rên ri : "Ư ư ư..... ưm ư ưm !"
Đầu lắc lư không ngưng, cứ chấn động từng đợt từng đọt đánh sâu vào thân thể mẫn cảm, từ mỗi lỗ chân lông truyền đến toàn thân, thân thể nửa che đậy nửa lộ ra cảnh xuân vô hạn, bằng vải nhẹ nhàng lay động, chiếc cổ dài nhỏ ngửa ra sau tạo thành một độ cung tuyệt đẹp, Mộ Phi đứng ở bên cạnh có chút thất thần, nam nhân này hiện tại quả thực chính là một cái yêu nghiệt !
"Ư ư ưm...." Dục vọng không thể phóng thích, băng mắt đang che mờ ánh mắt của nam nhân đã muốn bị nước mắt làm ướt, tiếng rên rỉ tình dục cũng dần dần pha nghẹn ngào, Mộ Phi nhất thời ngắm nghía cảnh xuân rốt cục phát hiện điểm ấy, khẩn cấp đem viên tròn trong cơ thể nam nhân ra, sớm thay nó bằng thứ cứng rắn chờ phát động.
"Ô a !" Như gỡ mất đồ che miệng, nam nhân từ trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ mãnh liệt, "A A A.... Ân....."
Lấy đi công cụ giam cầm dục vọng của nam nhân, Hướng Nhất Phương ở trong tay Mộ Phi phóng ra nhiệt dịch, chờ đến lúc cởi bỏ băng mắt, hai mắt hắn đã đầy nước, chỉ có thể ghé vào trong lồng ngực của nam tử cường tráng, tùy ý run rẩy, phát ra tiếng trầm thấp tê dại đến tận xương.
Hai người không biết chính là, ở một phòng, ba ánh mắt đang gắt gao nhìn chằm chằm màn hình lớn trước mắt.
"A.... ta cũng muốn được như vậy !" Lạc Văn dậm chân rồi chạy về phía khác đi dội nước lạnh.
"Hừ ! Phế Mộc Đầu dáng người cũng thường thôi." Lạc Tư tuyệt đối ghen tị hừ một câu, lại liếc nhìn tên chồn đen ở bên cạnh đang xem thực hưng phấn thực hưng phấn, " Ngươi giật dây Phế Mộc Đầu đi SM Nhất Phương, sao không tự mình đi ?"
Hồ ly híp mắt cười nói : "Ta sao, có băng ghi hình xem là được, đại thúc quả nhiên thật gợi cảm giống như trong tưởng tượng ! Cơ mà ta cũng không muốn sau này phải quỳ trên bàn kim nha," tiếp theo còn nói câu : "Đinh Ốc này, vai diễn nam công AV chính của ngươi bị Mộ Phi tức đoạn thực ghen đi ? Ha ha ha !"
"Tử biến thái !" Khinh thường phiêu mắt nhìn cái bàn chứa đầy hàng của Nhất Phương của hồ ly, Lạc Tư đi ra khỏi phòng, đi chỗ nào ? Đương nhiên là đi dội nước lạnh, tiện thể sớm đồng tình với bạn học hiện tại thực thích lúc sau sẽ thực thảm Mộ Phi.
Kỳ thật Lạc Tư cũng có cái bí mật không thể cho ai biết, dưới gối đầu của y cũng cất giữ phim đem không ít so với Hắc Ngân, ít nhất trong đó có diễn viên là y không phải sao ?
Đọc thêm!
Hướng Nhất Phương ngu ngốc sao ? Không, hắn không ngu ngốc, truy rằng ngầm so với mấy tên kia, luận thể lực cũng không được, nhưng nam nhân biết nhược điểm của đám xú vô lại này, hắn chỉ là không muốn, đám kia cũng coi hắn như pháp nên, cho nên sau khi bị Lạc Văn Lạc Tư Hắc Ngân đột kích, Hướng Nhất Phương hung hăng giáo huấn bọn họ một chút.
Trừng phạt chính là ! Đại thúc của chúng ta tự mình xuống bếp an ủi ba vị, kết quả sao..... đừng hỏi, nhưng Hướng Nhất Phương thực vừa lòng, phi thường vừa lòng, còn tính toán về sau trừng phạt thêm nữa, ví dụ như điểm huyệt, châm cứu, bạt hỏa quán !
Vài ngày ngọt ngọt mật mật qua đi, lúc này Hướng Nhất Phương tựa vào trên giường, hưởng thụ mát xa, hắn mát xa cho người ta nửa đời người, hiện tại rốt cục có thể hưởng thụ tư vị được người mát xa.
Âm nhạc thư thái, huân hương mê người, không khí thả lỏng hơn nữa thủ pháp mát xa tuyệt vời, Hướng Nhất Phương rất nhanh cảm thấy hơi buồn ngủ, tự nhiên không biết khi nào thì trong phòng đến một người đàn ông, người này cho người mát xa đi ra ngoài, đóng cửa lại đi đến bên người nam nhân.
"Nhất Phương....." Thì thầm, nam nhân nằm trên giường không có phản ứng gì, sau khi ừ một tiếng lại tiếp tục ngủ đến say sưa.
Cúi đầu hôn mái tóc đen mềm mại của nam nhân, trong hơi thở hít lấy hương vị sạch sẽ mà nhẹ nhàng khoan khái trên thân nam nhân, một tiếng thở dài " "Đây là một cái trừng phạt nhỏ, ai bảo anh luôn xem nhẹ tôi, ha hả."
Nhưng khẩu khí, cũng mang theo một ít hưng phấn.
Từ trong người lấy ra một băng vải trắng nhẹ nhàng quấn quanh hai tay nam nhân, để sau lưng khiến không nhúc nhích được, mảnh vải được thắt lại một cách hoàn mỹ.
Phía trước tối đen như cái lồng gắn vào mắt nam nhân, từ phía sau ập tới, cắt đứt tầm mắt của Hướng Nhất Phương. Mà dần dần, Hướng Nhất Phương đã phát hiện có chút không ổn, hơi hơi giật tay cũng không cách nào nhúc nhích được, trước mắt lại tối đen một mảnh, lập tức bật dậy.
"Ai a ?! Hắc Ngân, đừng náo loạn !" Loại này đùa giỡn bình thường chỉ có Hắc Ngân thích nhật, Hướng Nhất Phương tự nhiên mà nói như vậy, lại vừa vặn kích thích thần kinh của Mộ Phi.
Ôm lấy nam nhân đang hoảng hốt, Mộ Phi đem Hướng Nhất Phương đặt lại ở trên giường, giật lấy hai chân dùng băng vải cột tách ra ở chân gường, quần áo màu trắng như ẩn như hiện bộ đùi rắn chắc của nam nhân, mê loạn mà hấp dẫn.
"Này, đừng náo loạn !" Hướng Nhất Phương bị trói lại trên giường, phía trước lại một mảnh tối đen, hai chân lại bị tách ra, nam nhân không được trả lời bắt đầu hoảng hốt từng đợt.
"Đừng nhúc nhích, kẻo trầy da." Nhìn thấy bộ dáng giãy dụa trên giường của nam nhân, Mộ Phi vừa đau lòng lại vừa hưng phấn, vẫn rất muốn nhìn nam nhân trong ái dục mà khóc đã từ lâu quấn quanh chàng, nếu không phải Hắc Ngân giật dây, có lẽ chàng thật đúng là không thể ra tay với Hướng Nhất Phương.
Nghe ra thanh âm của Mộ Phi, Hướng Nhất Phương gỡ khỏi tảng đá trong lòng, dần dần trấn tĩnh lại : "A Phi, đừng náo loạn, mau cởi ra."
"Không được" Người con trai anh tuấn, lại có chút tính trẻ con nâng cằm Hướng Nhất Phương tiến lại hôn sâu một cái, tắc ở trong miệng Hướng Nhất Phương, làm cho đối phương nói không ra lời.
"Ô ô...." Hướng Nhất Phương dùng sức lắc đầu tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng Mộ Phi nghe không hiểu, đối phương thấp giọng nói : "Nhất Phương, đây là trừng phạt, nhìn trên người anh đầy người đều là dấu hôn của ba tên vô lại kia, trong lòng tôi có bao nhiêu ghen tị anh biết không ? Cho nên, tha thứ cho tôi." Nói xong khóe miệng cười nhếch lên.
Nhẹ nhàng một câu, áo khoác tắm trên thân nam nhân liền rơi xuống, lộ ra da thịt bóng loáng màu mật ong, áo tắm màu trước khoát lên cánh tay, khoe ra nơi hấp dẫn khác, mà sau khi nam nhân giãy dụa, vạt áo cũng trở nên toán loạn, ẩn ẩn có thể thấy được bộ vị e thẹn.
Mộ Phi hớp một hơi thật mạnh, nhớ tới túi đạo cụ mà tử hồ ly cho chàng, lại từ trong túi lấy ra sợi dây thừng khá thô, nuốt nước miếng một cái, Mộ Phi dùng dây thừng cột vài trên người Hướng Nhất Phương, dây thừng thô lỗ đối lập với làn da nhẵn nhụi, nhất là đối lập với điểm trên ngực, khẽ ma sát với đột khởi, mang theo loại phế đồi mỹ cảm.
Trong lồng ngực nam nhân phập phồng không ngừng, mặt trên của dây thừng cũng khẽ ma sát, kích thích Mộ Phi đang đứng ở bên cạnh.
"Nhất Phương...." Kêu tên của nam nhân, Mộ Phi liền trước hết tách ra hai chân thon dài của nam nhân, dùng sức ma sát căn bộ, vừa hôn ngực nam nhân, miếng băng vải nằm trên điểm mẫn cảm giữa hai chân của nam nhân vẫn bị trói lại như cũ, quả thực là kêu gợi muốn chết.....
"Ư ư !" Hạ thân đột nhiên bị ngón tay lạnh như băng đâm vào, nam nhân khó nhịn kêu rên đồng thời lại lại bị dây thừng ma sát vào điểm mẫn cảm mà dần dần buồn bực, cảm giác tê dại kỳ dị cứ theo điểm bị trói chặt từng chút từng chút rót vào cơ thể, phía trước của nam nhân đã muốn ngẩng đầu lên.
"Như vậy không thể được." Dùng công cụ đem phía trước của nam nhân khóa lại, thân thể của Hướng Nhất Phương kịch liệt run lên, dây thừng ma sát lần lượt kích thích nam nhân, nhưng giam cầm phía trước lại làm cho hắn không thể phát tiết, cuối cùng chỉ có thể nức nở không ngừng trong cổ họng.
Một viên tròn lạnh lẽo đột ngột bị nhét vào hạ thể của nam nhân, Hướng Nhất Phương hoảng sợ "ư" một tiếng, trong ngực càng đập đến điên cuồng, cho đến khi đồ vật bị nhét vào thân thể, mới nghe được thanh âm của Mộ Phi : "Đừng sợ....."
Đừng sợ cái đầu ngươi ! Hướng Nhất Phương phát ra thanh âm kháng nghị, cơ mà vật tròn tròn kia cư nhiên chấn động trong thân thể, chống cự của nam nhân trong nháy mắt biến thành khoái cảm mà phát ra tiếng rên ri : "Ư ư ư..... ưm ư ưm !"
Đầu lắc lư không ngưng, cứ chấn động từng đợt từng đọt đánh sâu vào thân thể mẫn cảm, từ mỗi lỗ chân lông truyền đến toàn thân, thân thể nửa che đậy nửa lộ ra cảnh xuân vô hạn, bằng vải nhẹ nhàng lay động, chiếc cổ dài nhỏ ngửa ra sau tạo thành một độ cung tuyệt đẹp, Mộ Phi đứng ở bên cạnh có chút thất thần, nam nhân này hiện tại quả thực chính là một cái yêu nghiệt !
"Ư ư ưm...." Dục vọng không thể phóng thích, băng mắt đang che mờ ánh mắt của nam nhân đã muốn bị nước mắt làm ướt, tiếng rên rỉ tình dục cũng dần dần pha nghẹn ngào, Mộ Phi nhất thời ngắm nghía cảnh xuân rốt cục phát hiện điểm ấy, khẩn cấp đem viên tròn trong cơ thể nam nhân ra, sớm thay nó bằng thứ cứng rắn chờ phát động.
"Ô a !" Như gỡ mất đồ che miệng, nam nhân từ trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ mãnh liệt, "A A A.... Ân....."
Lấy đi công cụ giam cầm dục vọng của nam nhân, Hướng Nhất Phương ở trong tay Mộ Phi phóng ra nhiệt dịch, chờ đến lúc cởi bỏ băng mắt, hai mắt hắn đã đầy nước, chỉ có thể ghé vào trong lồng ngực của nam tử cường tráng, tùy ý run rẩy, phát ra tiếng trầm thấp tê dại đến tận xương.
Hai người không biết chính là, ở một phòng, ba ánh mắt đang gắt gao nhìn chằm chằm màn hình lớn trước mắt.
"A.... ta cũng muốn được như vậy !" Lạc Văn dậm chân rồi chạy về phía khác đi dội nước lạnh.
"Hừ ! Phế Mộc Đầu dáng người cũng thường thôi." Lạc Tư tuyệt đối ghen tị hừ một câu, lại liếc nhìn tên chồn đen ở bên cạnh đang xem thực hưng phấn thực hưng phấn, " Ngươi giật dây Phế Mộc Đầu đi SM Nhất Phương, sao không tự mình đi ?"
Hồ ly híp mắt cười nói : "Ta sao, có băng ghi hình xem là được, đại thúc quả nhiên thật gợi cảm giống như trong tưởng tượng ! Cơ mà ta cũng không muốn sau này phải quỳ trên bàn kim nha," tiếp theo còn nói câu : "Đinh Ốc này, vai diễn nam công AV chính của ngươi bị Mộ Phi tức đoạn thực ghen đi ? Ha ha ha !"
"Tử biến thái !" Khinh thường phiêu mắt nhìn cái bàn chứa đầy hàng của Nhất Phương của hồ ly, Lạc Tư đi ra khỏi phòng, đi chỗ nào ? Đương nhiên là đi dội nước lạnh, tiện thể sớm đồng tình với bạn học hiện tại thực thích lúc sau sẽ thực thảm Mộ Phi.
Kỳ thật Lạc Tư cũng có cái bí mật không thể cho ai biết, dưới gối đầu của y cũng cất giữ phim đem không ít so với Hắc Ngân, ít nhất trong đó có diễn viên là y không phải sao ?
Đọc thêm!
Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011
Dục Mãn Hạnh Lâm phiên ngoại - Trăng mật 4
Tiểu đảo xinh đẹp, ánh sáng xinh đẹp, nước biển xinh đẹp, lúc này thích hợp nhất là gì ? Tất nhiên là đi dạo bờ biển, phơi nắng phơi nắng.
"Mặc... mặc cái này ?!" Cầm trên tay một cái tiểu quần bơi, Hướng Nhất Phương có chút khó xử nói, "Có phải lộ liễu quá không ?" Bốn tên trăm miệng một lời : toàn thân đã bị ta xem qua, thẹn thùng gì, mặc vào !
Bọn này..... vô lại !
Thấy bọn này còn có vẻ muốn đi lên giúp thay quần áo, Hướng đại thúc một người một cước đá toàn bộ ra ngoài : "Các người trước đi ra ngoài, ta thay xong liền ra ! Nhanh lên đi ra ngoài ! Đi ra ngoài !!"
Sau khi đuổi mọi người đi, Hướng Nhất Phương xách lên cái quần bơi nho nhỏ màu hồng phấn, nghiến răng nghiến lợi nói câu : "Thối hồ ly chết tiệt !"
Trở mình đến trở mình đi cũng chỉ có duy nhất cái khố nhỏ đáng yêu này, sau mông còn hiện lên một con heo nhỏ, Hướng Nhất Phương thật muốn lập tức lao đến đánh chết tên hồ ly, bất đắc dĩ đem quần thay xong, nam nhân nhìn vào chính mình trong gương - ngây người !
"Nhiều dấu hôn như vậy như thế nào đi ra ngoài chứ !" Một tiếng khóc thét.
Trong tay cầm chai chống nắng "Thiểm Lượng bài", Lạc Văn vừa ngồi trên mặt cát trắng vừa nhìn : "đại thúc như thế nào lại chậm như vậy ! Ta còn chờ anh ấy đến thoa kem cho ta !"
Bên cạnh Lạc Văn, Hắc chồn cười hì hì dựa vào ghế, vừa uống nước trái cây vừa thở dài : "Trung y đại thúc thật sự là chậm nhe, ta còn chờ cho hắn đến thoa kem chống nắng cho ta, ha hả ha hả...." Lời vừa nói này lập tức thu nhận một cái nhìn xem thường từ Đại Minh tinh Lạc nhị thiếu gia.
Bên cạnh Hắc hồ ly, không ai, cách đó một dặm, một bóng người đang vượt sóng trong biển sộng, khiêu chiến với tự nhiên. Lạc Tư phiêu mắt nhìn Mộ Phi đang lướt sóng, nói : "Ta đi xem xem."
"Ta và ngươi cùng đi thế nào ?" Hắc hồ ly đang muốn đứng lên, tay đã bị Lạc Văn bên cạnh bắt được, Đại minh tinh cười cười : "Để anh ta đi là được."
Nhìn hồ ly đen mặt, Lạc Tư nghênh ngang hướng về phía khách sạn.
"Khốn ~" Hắc hồ ly lại nằm xuống, than thở nói, "Quả nhiên là anh em, ngay là tâm cũng đồng lòng.... ai, ta cũng muốn tìm một cái đồng tâm tư nha." Vừa cười, vừa híp đôi mắt dài nhỏ liếc nhìn về phía một người nào đó đang lướt sóng.
Khi Lạc Tư còn chưa đến khách sạn, nhìn thấy nam nhân đang đưa lưng về phía hắn, bộ dáng bồi hồi đứng trong bóng cây tùng nhỏ, lúc chậm rãi đến gần, tầm mắt tên này rất nhanh tập trung ở thứ che đậy nằm trên - chiếc tiểu khố màu hồng hồng khả ái.
Lặng yên không một tiếng động tiếp cận, Lạc Tư đột nhiên tiến lên bưng kín miệng nam nhân, "ba" một tiếng vô vào cái mông kiều kiều gợi cảm của nam nhân.
"Ư...." hừ một tiếng, Hướng Nhất Phương quay đầu thấy Lạc Tư cười như không cười , hai dòng mồ hôi liền chảy ra, "Ngươi như thế nào ở trong này ?"
Đem nam nhân vòng vào trong lồng ngực, Lạc Tư vẻ mặt chính trực đưa tay bao lấy hạ thân của nam nhân, buồn cười nói : "Những lời này hẳn là ta phải hỏi ngươi mới đúng, thay xong rồi sao lại không đi ra ?"
"Này ! Nơi này sẽ có người đi qua !" Bị Lạc Tư biến thành nôn nóng bất an, Hướng Nhất Phương nhắc nhở nam tử nơi này là bên ngoài, hơn nữa là nơi lúc nào cũng có thể có người qua kẻ lại.
"Hả hả," Lạc Tư liếc mắt nhìn nửa dưới của nam nhân, nhếch lên khóe miệng, "Nhưng tiểu đệ đệ của người giống như không cho rằng như vậy."
"Này !" Đỏ mặt, Hướng Nhất Phương cho đối phương một cái trừng mắt, là nam nhân bị nhào qua nặn lại như vậy không phản ứng mới là quái, còn không phải là lỗi của Lạc Tư ! Một lúc sau chụp tới cánh tay đang làm càn, Hướng Nhất Phương tới, "Ngươi không phải tới tìm ta sao, chúng ta đi lại đi, đừng để họ chờ sốt ruột."
"Cứ để cho họ chờ." Đột nhiên kéo quần nam nhân xuống đầu gối, Hướng Nhất Phương lập tức kinh dị không nói ra lời, trừng mắt nhìn Lạc Tư, lại thấy đối phương đem mình đặt trên người, dựa vào cái cây tráng kiện.
"Không, không được ! Sẽ có người nhìn thấy ! Sẽ có người nhìn thấy !" Nhìn đến Lạc Tư cũng đem quần mình cởi xuống, Hướng Nhất Phương thật sự mém té xỉu, cái tên điên cuồng này chẳng lẽ lại ở nơi này cùng mình làm cái kia cái kia ?
Sự thật là, Lạc Tư đích thật là làm thế.
"Hư a....." thắt lưng độn đau, một cái gì đó vừa cứng vừa thôi lập tức đi vào, Hướng Nhất Phương hớp một ngụm không khí, hai tay nắm chặt bả vai của Lạc Tư, "Lạc Tư...."
"Ân a !" Nương trọng lục, tên kia động đậy người một chút là toàn bộ đi vào, không có chất bôi trơn cùng thô lỗ dã tính, thân thể lại một phen cuồng dã, trong ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, hóa thành tiếng kêu rên cùng thở dốc.
"Np....." Gọi tên nam nhân, Lạc Tư bắt đầu mãnh liệt luật động, nam nhân đè nặng cánh tay của kẻ xâm lượng, dựa lưng vào thân cây thô ráp, mỗi một lần rung động thân thẻ, đều khiến cái cây đu đưa, "xào xạc" từng tiếng từng tiếng, lá cây từ trên nhánh run rẩy bay xuống bay xuống lót lên hai kẻ đang ôm nhau dưới tàng cây.
"Chúng ta.... chúng ta trở về được không ?" Trong lòng luôn nói thế, np trong lúc mãnh liệt khoái cảm vẫn cứ lo lắng có người tùy thời xuất hiện, mặc kệ người bán hàng hay là ai khác, hắn cũng không muốn bị người nhìn đến, mà tâm tình bởi vì căng thẳng, cả thân thể cũng buộc chăt, lại càng lôi kéo dục vọng của kẻ xâm lọng.
"Cứ để cho họ xem, dù sao ngươi cũng là người của ta." Thân mình cúi sát xuống, lại càng thêm thiếp hợp, lại càng thêm xâm nhập, Lạc Tư cúi đầu cắn vết hôn mà Hắc Ngân để lại trên người Hướng Nhất Phương, dùng dấu vết của chính mình bao trùm lên kẻ khác, vừa mút vừa cắn, làm cho Hướng Nhất Phương có chút tê dại đau đớn.
Nhưng cảm giác thành thực của thân thể, đau đớn ban đầu đã dần dần biến thành tê dại khó nhịn, giữa đôi môi luôn thoát ra tiếng rên rỉ không ức chế được : "A a.... Ân a....."
Từng đợt từng đợt thở dốc, trong ái dục cùng xấu hổ lại là ngôn ngữ của khoái cảm, cùng lúc với nỗi lo có người xuất hiện, lại là hưng phấn giao hợp không điều khiển nổi, hai phía cùng kích thích, khiến dây thần kinh rung động.
Thân thể vốn đã mẫn cảm, ở mỗi lực va chạm, lại lâm vào dục ái, chôn vùi lý trí vào trong tẫn tình hoan du, cho đến cuối cùng một khắc hô lớn ra ngoài, ngoài ý muốn vang dội cùng mị hoặc.
Mà sau tiếng rên rỉ cao vút, lý trí trở lại bình thường, nếu không phải Lạc Tư mạnh mẽ lôi kéo Hướng Nhất Phương đi đến bờ cát, nam nhân thật muốn đào một cái hố, hắn cư nhiên ở cao trào cuối cùng kêu ra tiếng, lại là một tiếng lớn đến vậy !
Cuối cùng đã có bao người nghe được đây ?
Hướng Nhất Phương đỏ mặt ngồi trên ghế nằm uống nước trái cây, Hắc Ngân lại cười lớn một câu : "Đại thúc à, trời đã sáng trưa rồi sao lại kêu lớn đến yêu mị như vậy, không tốt đâu !"
Hướng Nhất Phương phun ra ngụm nước trái cây.
"Ya ! np, quần bơi của anh sao lại đổi với anh trai tôi vậy ?" Lạc Văn mạn bất kinh tâm (vô tình vô ý) một câu, lại làm cho Hướng Nhất Phương phun ra toàn bộ ngụm nước trái cây.
Cúi đầu nhìn, ngất xỉu, bọn họ đổi quần bơi với nhau hồi nào vậy ? Ngẫm lại vừa rồi bởi vì tiếng hô lớn, Hướng Nhất Phương chính là đầu óc khá mơ hồ, cư nhiên không phát hiện quần đã bị Lạc Tư đổi mất.
Nhìn xem xa xa, Lạc Tư đứng ở bên cạnh Mộ Phi cười đến đắc ý khoe ra chiếc quần bơi nhỏ màu hồng phấn, thực là một việc kỳ lạ.
Đọc thêm!
"Mặc... mặc cái này ?!" Cầm trên tay một cái tiểu quần bơi, Hướng Nhất Phương có chút khó xử nói, "Có phải lộ liễu quá không ?" Bốn tên trăm miệng một lời : toàn thân đã bị ta xem qua, thẹn thùng gì, mặc vào !
Bọn này..... vô lại !
Thấy bọn này còn có vẻ muốn đi lên giúp thay quần áo, Hướng đại thúc một người một cước đá toàn bộ ra ngoài : "Các người trước đi ra ngoài, ta thay xong liền ra ! Nhanh lên đi ra ngoài ! Đi ra ngoài !!"
Sau khi đuổi mọi người đi, Hướng Nhất Phương xách lên cái quần bơi nho nhỏ màu hồng phấn, nghiến răng nghiến lợi nói câu : "Thối hồ ly chết tiệt !"
Trở mình đến trở mình đi cũng chỉ có duy nhất cái khố nhỏ đáng yêu này, sau mông còn hiện lên một con heo nhỏ, Hướng Nhất Phương thật muốn lập tức lao đến đánh chết tên hồ ly, bất đắc dĩ đem quần thay xong, nam nhân nhìn vào chính mình trong gương - ngây người !
"Nhiều dấu hôn như vậy như thế nào đi ra ngoài chứ !" Một tiếng khóc thét.
Trong tay cầm chai chống nắng "Thiểm Lượng bài", Lạc Văn vừa ngồi trên mặt cát trắng vừa nhìn : "đại thúc như thế nào lại chậm như vậy ! Ta còn chờ anh ấy đến thoa kem cho ta !"
Bên cạnh Lạc Văn, Hắc chồn cười hì hì dựa vào ghế, vừa uống nước trái cây vừa thở dài : "Trung y đại thúc thật sự là chậm nhe, ta còn chờ cho hắn đến thoa kem chống nắng cho ta, ha hả ha hả...." Lời vừa nói này lập tức thu nhận một cái nhìn xem thường từ Đại Minh tinh Lạc nhị thiếu gia.
Bên cạnh Hắc hồ ly, không ai, cách đó một dặm, một bóng người đang vượt sóng trong biển sộng, khiêu chiến với tự nhiên. Lạc Tư phiêu mắt nhìn Mộ Phi đang lướt sóng, nói : "Ta đi xem xem."
"Ta và ngươi cùng đi thế nào ?" Hắc hồ ly đang muốn đứng lên, tay đã bị Lạc Văn bên cạnh bắt được, Đại minh tinh cười cười : "Để anh ta đi là được."
Nhìn hồ ly đen mặt, Lạc Tư nghênh ngang hướng về phía khách sạn.
"Khốn ~" Hắc hồ ly lại nằm xuống, than thở nói, "Quả nhiên là anh em, ngay là tâm cũng đồng lòng.... ai, ta cũng muốn tìm một cái đồng tâm tư nha." Vừa cười, vừa híp đôi mắt dài nhỏ liếc nhìn về phía một người nào đó đang lướt sóng.
Khi Lạc Tư còn chưa đến khách sạn, nhìn thấy nam nhân đang đưa lưng về phía hắn, bộ dáng bồi hồi đứng trong bóng cây tùng nhỏ, lúc chậm rãi đến gần, tầm mắt tên này rất nhanh tập trung ở thứ che đậy nằm trên - chiếc tiểu khố màu hồng hồng khả ái.
Lặng yên không một tiếng động tiếp cận, Lạc Tư đột nhiên tiến lên bưng kín miệng nam nhân, "ba" một tiếng vô vào cái mông kiều kiều gợi cảm của nam nhân.
"Ư...." hừ một tiếng, Hướng Nhất Phương quay đầu thấy Lạc Tư cười như không cười , hai dòng mồ hôi liền chảy ra, "Ngươi như thế nào ở trong này ?"
Đem nam nhân vòng vào trong lồng ngực, Lạc Tư vẻ mặt chính trực đưa tay bao lấy hạ thân của nam nhân, buồn cười nói : "Những lời này hẳn là ta phải hỏi ngươi mới đúng, thay xong rồi sao lại không đi ra ?"
"Này ! Nơi này sẽ có người đi qua !" Bị Lạc Tư biến thành nôn nóng bất an, Hướng Nhất Phương nhắc nhở nam tử nơi này là bên ngoài, hơn nữa là nơi lúc nào cũng có thể có người qua kẻ lại.
"Hả hả," Lạc Tư liếc mắt nhìn nửa dưới của nam nhân, nhếch lên khóe miệng, "Nhưng tiểu đệ đệ của người giống như không cho rằng như vậy."
"Này !" Đỏ mặt, Hướng Nhất Phương cho đối phương một cái trừng mắt, là nam nhân bị nhào qua nặn lại như vậy không phản ứng mới là quái, còn không phải là lỗi của Lạc Tư ! Một lúc sau chụp tới cánh tay đang làm càn, Hướng Nhất Phương tới, "Ngươi không phải tới tìm ta sao, chúng ta đi lại đi, đừng để họ chờ sốt ruột."
"Cứ để cho họ chờ." Đột nhiên kéo quần nam nhân xuống đầu gối, Hướng Nhất Phương lập tức kinh dị không nói ra lời, trừng mắt nhìn Lạc Tư, lại thấy đối phương đem mình đặt trên người, dựa vào cái cây tráng kiện.
"Không, không được ! Sẽ có người nhìn thấy ! Sẽ có người nhìn thấy !" Nhìn đến Lạc Tư cũng đem quần mình cởi xuống, Hướng Nhất Phương thật sự mém té xỉu, cái tên điên cuồng này chẳng lẽ lại ở nơi này cùng mình làm cái kia cái kia ?
Sự thật là, Lạc Tư đích thật là làm thế.
"Hư a....." thắt lưng độn đau, một cái gì đó vừa cứng vừa thôi lập tức đi vào, Hướng Nhất Phương hớp một ngụm không khí, hai tay nắm chặt bả vai của Lạc Tư, "Lạc Tư...."
"Ân a !" Nương trọng lục, tên kia động đậy người một chút là toàn bộ đi vào, không có chất bôi trơn cùng thô lỗ dã tính, thân thể lại một phen cuồng dã, trong ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, hóa thành tiếng kêu rên cùng thở dốc.
"Np....." Gọi tên nam nhân, Lạc Tư bắt đầu mãnh liệt luật động, nam nhân đè nặng cánh tay của kẻ xâm lượng, dựa lưng vào thân cây thô ráp, mỗi một lần rung động thân thẻ, đều khiến cái cây đu đưa, "xào xạc" từng tiếng từng tiếng, lá cây từ trên nhánh run rẩy bay xuống bay xuống lót lên hai kẻ đang ôm nhau dưới tàng cây.
"Chúng ta.... chúng ta trở về được không ?" Trong lòng luôn nói thế, np trong lúc mãnh liệt khoái cảm vẫn cứ lo lắng có người tùy thời xuất hiện, mặc kệ người bán hàng hay là ai khác, hắn cũng không muốn bị người nhìn đến, mà tâm tình bởi vì căng thẳng, cả thân thể cũng buộc chăt, lại càng lôi kéo dục vọng của kẻ xâm lọng.
"Cứ để cho họ xem, dù sao ngươi cũng là người của ta." Thân mình cúi sát xuống, lại càng thêm thiếp hợp, lại càng thêm xâm nhập, Lạc Tư cúi đầu cắn vết hôn mà Hắc Ngân để lại trên người Hướng Nhất Phương, dùng dấu vết của chính mình bao trùm lên kẻ khác, vừa mút vừa cắn, làm cho Hướng Nhất Phương có chút tê dại đau đớn.
Nhưng cảm giác thành thực của thân thể, đau đớn ban đầu đã dần dần biến thành tê dại khó nhịn, giữa đôi môi luôn thoát ra tiếng rên rỉ không ức chế được : "A a.... Ân a....."
Từng đợt từng đợt thở dốc, trong ái dục cùng xấu hổ lại là ngôn ngữ của khoái cảm, cùng lúc với nỗi lo có người xuất hiện, lại là hưng phấn giao hợp không điều khiển nổi, hai phía cùng kích thích, khiến dây thần kinh rung động.
Thân thể vốn đã mẫn cảm, ở mỗi lực va chạm, lại lâm vào dục ái, chôn vùi lý trí vào trong tẫn tình hoan du, cho đến cuối cùng một khắc hô lớn ra ngoài, ngoài ý muốn vang dội cùng mị hoặc.
Mà sau tiếng rên rỉ cao vút, lý trí trở lại bình thường, nếu không phải Lạc Tư mạnh mẽ lôi kéo Hướng Nhất Phương đi đến bờ cát, nam nhân thật muốn đào một cái hố, hắn cư nhiên ở cao trào cuối cùng kêu ra tiếng, lại là một tiếng lớn đến vậy !
Cuối cùng đã có bao người nghe được đây ?
Hướng Nhất Phương đỏ mặt ngồi trên ghế nằm uống nước trái cây, Hắc Ngân lại cười lớn một câu : "Đại thúc à, trời đã sáng trưa rồi sao lại kêu lớn đến yêu mị như vậy, không tốt đâu !"
Hướng Nhất Phương phun ra ngụm nước trái cây.
"Ya ! np, quần bơi của anh sao lại đổi với anh trai tôi vậy ?" Lạc Văn mạn bất kinh tâm (vô tình vô ý) một câu, lại làm cho Hướng Nhất Phương phun ra toàn bộ ngụm nước trái cây.
Cúi đầu nhìn, ngất xỉu, bọn họ đổi quần bơi với nhau hồi nào vậy ? Ngẫm lại vừa rồi bởi vì tiếng hô lớn, Hướng Nhất Phương chính là đầu óc khá mơ hồ, cư nhiên không phát hiện quần đã bị Lạc Tư đổi mất.
Nhìn xem xa xa, Lạc Tư đứng ở bên cạnh Mộ Phi cười đến đắc ý khoe ra chiếc quần bơi nhỏ màu hồng phấn, thực là một việc kỳ lạ.
Đọc thêm!
Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011
Đại thúc thượng ngộ lang - Chương 4
Làm việc, làm việc, cả ngày đều là làm việc, hoàn toàn không thời gian nghỉ ngơi, Lâm Mộ Thiên đối mặt trả lời với phóng viên trở nên ấp a ấp úng, hắn còn không nghĩ đến phải như thế nào đối mặt phóng viên, dưới áp lực thật mạnh như vậy, phóng viên cứ áp sát truy vấn, Lâm Mộ Thiên rốt cục thể lực chịu không nổi.
Hôm nay, Lâm Việt cùng Thư Diệu, Nhiên Nghị không có công việc, mỗi khi không có việc, bọn họ đều có mặt, mà Vĩnh Trình hôm nay cũng nghỉ, nhưng từ khi Lâm Mộ Thiên rời giường đến giờ vẫn chưa nhìn thấy Vĩnh Trình.
Trong phòng Vĩnh Trình cũng không có ai, chẳng lẽ đêm qua không về nhà trọ ?
Lâm Mộ Thiên gọi điện cho Vĩnh Trình cũng không bắt máy, bởi vì hôm nay Lâm Việt trước khi đi còn nhờ Lâm Mộ Thiên xem Vĩnh Trình nấu cơm cho cậu, người đại diện hiện tại cũng sợ Vĩnh Trình chạy loạn, nếu có công việc đột xuất vậy sẽ rất phiền.
Tuy rằng Vĩnh Trình là ông chủ, nhưng là thương lượng hợp tác đôi khi cũng rất khó thu phục.
Cộc cộc !
Lâm Mộ Thiên nghe thấy tiếng đập cửa chạy tới mở cửa, mở ra liền thấy Vĩnh Trình ôm một người phụ nữ xinh đẹp mới, hơn nữa lại là ngôi sao nữ nổi tiếng gần đây, thuộc loại tràn đầy thanh xuân sức sống.
Vĩnh Trình thấy hắn mở cửa ngay cả con mắt cũng không buồn nhìn liền vào nhà, ngôi sao nữ xinh đẹp kia cũng tiền cùng Vĩnh Trình vào nhà, Lâm Mộ Thiên cảm thấy không thích hợp, ngăn lại họ.
"Quy định của nhà trọ, không thể mang người khác phái vào nhà trọ, xin cậu đừng vi phạm, nếu bị người khác thấy, sẽ không tốt." Lâm Mộ Thiên cũng không nhìn anh, hắn chính là có lòng tốt nhắc nhở.
"Tôi là ông chủ, chuyện của tôi không cần anh lo, ít ở trong này quản lý đi, chuyện bạn gái anh lo còn chưa xong, còn có tâm tình đi lo việc của người khác." Vĩnh Trình thực khinh bỉ Lâm Mộ Thiên trước mắt này, nam nhân này nghĩ bản thân mình là ai chứ !
Lâm Mộ Thiên bắt lấy quần áo của Vĩnh Trình không cho anh đi, Vĩnh Trình liền vung tay đánh Lâm Mộ Thiên, Lâm Mộ Thiên không thu tay ôm lấy thắt lưng của Vĩnh Trình không cho anh đi, hắn thế nào có thể có lỗi với Lâm Việt, hắn từ trước đến này đều xem mình như anh của Lâm Việt, không thể phản bội, tuyệt đối không thể !
Hai người dây dưa khiến nữ sinh kia sợ hãi chạy đi, cửa bị hung hăng đóng, trong phòng lại hỗn loạn như trước.
"Gần xem mới biết được hóa ra da của anh cũng không tồi, anh tốt nhất đừng vi phạm tôi có thể tùy thời cho anh thất nghiệp." Lâm Mộ Thiên bị Vĩnh Trình đè mạnh xuống, ánh mắt trêu tức của Vĩnh Trình thẳng tắp áp đảo hai má Lâm Mộ Thiên.
"Xin cậu buông tay ra, nếu cậu cảm thấy được tôi vi phạm, có thể đá tôi ra khỏi nhóm." Lâm Mộ Thiên nổi giận đùng đùng, muốn đẩy anh ra, nhưng do bệnh, căn bản không có năng lực đánh nhau với Vĩnh Trình.
"Hợp đồng ngôi sao hai năm của anh còn chưa hết, tôi chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn, hợp đồng chấm dứt tự nhiên sẽ có người thay thế anh." Vĩnh Trình thấy hắn vô lực, lộ ra nụ cười đắc ý, "Tôi có thể phủng ra một cái Lâm Mộ Thiên, đương nhiên cũng có thể có người thứ hai."
Như vậy nếu thật sự tạo ra Lâm Mộ Thiên thứ hai, liền khiến cho bản thân không thể tức giận được nữa ? Như vậy..... công ty của cha đóng cửa, tiền bồi thường cũng không có khả năng trả lại....
Tả hữu cũng không có thể, hiện tại không thể bị đá ra khỏi nhóm, dưới sự thật bức bách, hắn có chút hối hận vì đã nói.
"Anh không phải muốn đánh tôi sao, đến đi, tôi cho anh đánh, loại người như anh, cả con kiến cũng đánh không chết." Vĩnh Trình khiêu khích nhìn xuống Lâm Mộ Thiên, dùng sức ngăn chặn hai chân giãy dụa của Lâm Mộ Thiên, khiến cho Lâm Mộ Thiên không thể động đậy.
Trong dạ dày của Lâm Mộ Thiên một trận nhiễu loạn, nhịn không được bắt đầu nôn mửa, nhưng dạ dày trống trơn nên chỉ có thể nôn khan, Vĩnh Trình nhìn thấy liền lập tức bỏ Lâm Mộ Thiên ra, giống như Lâm Mộ Thiên là một con sâu ghê tởm, Lâm Mộ Thiên bị hung hăng đánh vào tường, đầu óc một trận choáng váng.
"Thực ghê tởm, bẩn đến muốn chết." Vĩnh Trình lạnh lùng nhìn về phía Lâm Mộ Thiên không ngừng nôn khan, "Anh cũng đừng quên, tôi chính là chủ nợ của anh !" Đọc thêm!
Hôm nay, Lâm Việt cùng Thư Diệu, Nhiên Nghị không có công việc, mỗi khi không có việc, bọn họ đều có mặt, mà Vĩnh Trình hôm nay cũng nghỉ, nhưng từ khi Lâm Mộ Thiên rời giường đến giờ vẫn chưa nhìn thấy Vĩnh Trình.
Trong phòng Vĩnh Trình cũng không có ai, chẳng lẽ đêm qua không về nhà trọ ?
Lâm Mộ Thiên gọi điện cho Vĩnh Trình cũng không bắt máy, bởi vì hôm nay Lâm Việt trước khi đi còn nhờ Lâm Mộ Thiên xem Vĩnh Trình nấu cơm cho cậu, người đại diện hiện tại cũng sợ Vĩnh Trình chạy loạn, nếu có công việc đột xuất vậy sẽ rất phiền.
Tuy rằng Vĩnh Trình là ông chủ, nhưng là thương lượng hợp tác đôi khi cũng rất khó thu phục.
Cộc cộc !
Lâm Mộ Thiên nghe thấy tiếng đập cửa chạy tới mở cửa, mở ra liền thấy Vĩnh Trình ôm một người phụ nữ xinh đẹp mới, hơn nữa lại là ngôi sao nữ nổi tiếng gần đây, thuộc loại tràn đầy thanh xuân sức sống.
Vĩnh Trình thấy hắn mở cửa ngay cả con mắt cũng không buồn nhìn liền vào nhà, ngôi sao nữ xinh đẹp kia cũng tiền cùng Vĩnh Trình vào nhà, Lâm Mộ Thiên cảm thấy không thích hợp, ngăn lại họ.
"Quy định của nhà trọ, không thể mang người khác phái vào nhà trọ, xin cậu đừng vi phạm, nếu bị người khác thấy, sẽ không tốt." Lâm Mộ Thiên cũng không nhìn anh, hắn chính là có lòng tốt nhắc nhở.
"Tôi là ông chủ, chuyện của tôi không cần anh lo, ít ở trong này quản lý đi, chuyện bạn gái anh lo còn chưa xong, còn có tâm tình đi lo việc của người khác." Vĩnh Trình thực khinh bỉ Lâm Mộ Thiên trước mắt này, nam nhân này nghĩ bản thân mình là ai chứ !
Lâm Mộ Thiên bắt lấy quần áo của Vĩnh Trình không cho anh đi, Vĩnh Trình liền vung tay đánh Lâm Mộ Thiên, Lâm Mộ Thiên không thu tay ôm lấy thắt lưng của Vĩnh Trình không cho anh đi, hắn thế nào có thể có lỗi với Lâm Việt, hắn từ trước đến này đều xem mình như anh của Lâm Việt, không thể phản bội, tuyệt đối không thể !
Hai người dây dưa khiến nữ sinh kia sợ hãi chạy đi, cửa bị hung hăng đóng, trong phòng lại hỗn loạn như trước.
"Gần xem mới biết được hóa ra da của anh cũng không tồi, anh tốt nhất đừng vi phạm tôi có thể tùy thời cho anh thất nghiệp." Lâm Mộ Thiên bị Vĩnh Trình đè mạnh xuống, ánh mắt trêu tức của Vĩnh Trình thẳng tắp áp đảo hai má Lâm Mộ Thiên.
"Xin cậu buông tay ra, nếu cậu cảm thấy được tôi vi phạm, có thể đá tôi ra khỏi nhóm." Lâm Mộ Thiên nổi giận đùng đùng, muốn đẩy anh ra, nhưng do bệnh, căn bản không có năng lực đánh nhau với Vĩnh Trình.
"Hợp đồng ngôi sao hai năm của anh còn chưa hết, tôi chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn, hợp đồng chấm dứt tự nhiên sẽ có người thay thế anh." Vĩnh Trình thấy hắn vô lực, lộ ra nụ cười đắc ý, "Tôi có thể phủng ra một cái Lâm Mộ Thiên, đương nhiên cũng có thể có người thứ hai."
Như vậy nếu thật sự tạo ra Lâm Mộ Thiên thứ hai, liền khiến cho bản thân không thể tức giận được nữa ? Như vậy..... công ty của cha đóng cửa, tiền bồi thường cũng không có khả năng trả lại....
Tả hữu cũng không có thể, hiện tại không thể bị đá ra khỏi nhóm, dưới sự thật bức bách, hắn có chút hối hận vì đã nói.
"Anh không phải muốn đánh tôi sao, đến đi, tôi cho anh đánh, loại người như anh, cả con kiến cũng đánh không chết." Vĩnh Trình khiêu khích nhìn xuống Lâm Mộ Thiên, dùng sức ngăn chặn hai chân giãy dụa của Lâm Mộ Thiên, khiến cho Lâm Mộ Thiên không thể động đậy.
Trong dạ dày của Lâm Mộ Thiên một trận nhiễu loạn, nhịn không được bắt đầu nôn mửa, nhưng dạ dày trống trơn nên chỉ có thể nôn khan, Vĩnh Trình nhìn thấy liền lập tức bỏ Lâm Mộ Thiên ra, giống như Lâm Mộ Thiên là một con sâu ghê tởm, Lâm Mộ Thiên bị hung hăng đánh vào tường, đầu óc một trận choáng váng.
"Thực ghê tởm, bẩn đến muốn chết." Vĩnh Trình lạnh lùng nhìn về phía Lâm Mộ Thiên không ngừng nôn khan, "Anh cũng đừng quên, tôi chính là chủ nợ của anh !" Đọc thêm!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
