Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Tìm thấy tình yêu trong đau khổ chương 16

Tiếng cửa sổ bị vỡ vang lên trong óc em như một giấc mơ. Tay em vồ tới, lấy bất kì thứ gì vừa tay. Em có thể nghe thấy tiếng một phụ nữ hét lên. Nhưng tiếng hét của bà vang lên và rơi vỡ giống như tiếng cửa kính.

Đó là một hoa tai trân châu…

Lấy cái đó, mày không thể đi mà không có cái đó….


“Ăn cướp !” người phụ nữ lại la lên khi bà chỉ vào em. Em giơ chân lên và dùng hết sức để đá vào bà qua một bên, không quan tâm đến kết quả cuối cùng là mình đã lấy được thứ đắt nhất trong tiệm : một chiếc nhẫn đính hôn bằng bạc 24k đính kim cương, đính với một chuỗi vàng xung quanh nhẫn. Viên kim cương cũng đã trị giá ít nhất một ngàn nếu em đánh giá nó qua kích thước.

Liệu có đủ không đây ? Em đã lấy đi hết mức có thể rồi…



Thời gian dường như trôi qua thật chậm. Nếu như có ai có thể làm thời gian chậm lại, mỗi giây cứ như được nhân lên mười. Em có thể nghe thấy tiếng hét từ người phụ nữ đang nằm trên đất. Em có thể thấy vẻ mặt vặn vẹo vừa đau đớn vừa tức giận khi bà ôm lấy đôi chân đang chảy máu, trừng mắt nhìn em. Cánh tay bà vươn ra, và miệng xổ ra hàng loạt từ nguyền rủa.

Đã làm rồi. Đã đá một cú thật mạnh.

Hai người đàn ông xuất hiện từ cánh cửa phía sau quầy. Người đàn ông mắt gấu trúc chỉ về phía Harry.

Phải chạy…


Em bắt đầu chạy, lại đá vào người phụ nữ trên đất một lần nữa. Bà rú lên trong đau đớn khi em chạy qua vài kẻ say xỉn lũ lượt trên đường. Trong tay, em vẫn nắm lấy mạng sống của bạn bè mình, những viên đá quý nhỏ xíu. Qua hai khu nhà, em có thể nghe thấy tiếng người phụ nữ la lên cùng với cơn thịnh nộ.

Mình đã đá bà ấy. Mình đã đá một người phụ nữ.


Không phải lỗi của em. Là bà ta đã ngăn em lại. Nước mắt ngấn lên trong mắt khi em rẽ qua một góc phố. Có hơn hai người, em có thể biết được từ tiếng bước chân. Em không biết mình đang đi đâu, nhưng em không dám đưa tay lên để lau nước mắt; tay em đang nắm lấy những thỏi vàng đánh cắp.

Tiền là mạng sống. Và mình đã đánh một người phụ nữ vì cái đó.

Là bà ta đã ngăn mình lại. Bà ta đã làm việc đúng.

Bạn bè tôi có thể sẽ chết.

Em thậm chí chẳng chùng chân khi một tiếng súng vang lên, buộc em phải ngừng lại đầu hàng. Chắc hẳn họ phải đến rất gần em. Bàn chân em cứ như một… cỗ máy. Đó là thứ thật sự hoạt động trong em lúc này, làm những hành động giống nhau theo một chỉ thị giống nhau, càng lúc càng gia tăng tốc độ.

Tiếng súng thứ hai vang lên.

Toàn thân em như muốn vỡ tung ra; em chẳng thể cảm nhận được mớ trang sức trong tay nữa. Đầu óc em càng lúc càng quay cuồng.

“Đứng lại !” một gã hét lên.

Liệu chúng có đủ năm ngàn không ?

Em chẳng thể nghe thấy tiếng súng thứ ba khi rẽ vào một góc đuwfng, thậm chí không nhìn xem mình đang chạy đi đâu. Có gì đó mách bảo với em rằng em đã đi nhầm đường, nhưng em xóa ý nghĩ đó ngay, không quan tâm. Những gì em có thể làm chỉ có bỏ chạy. Họ sẽ sớm ngừng đuổi theo em thôi. Nhưng đường này…

“Bắt lấy nó ! Nó chạy vào con hẻm đó ! ĐI !”

Cái gì ? Hẻm nào ?

Cơ thể em đâm sầm vào một tường gạch. Lực đâm này khiến cơ thể em lùi lại. Em gần như ngã xuống, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng trên chân. Tường gạch ? Hẻm ? Mình… Mình vừa…

“Nó đây rồi !”

Sao lại ngu quá vậy ! Mình lại chạy vào một con hẻm.

Giờ phải chạy đâu đây ? Quay đầu nhìn lại, em chẳng thấy một lối thoát nào, em có thể nghe thấy tiếng trái tim tràn ngập sợ hãi đang nhảy lên cổ họng. Em không thở nổi và đôi chân rã rời. Cánh tay vẫn cảm thấy kiệt quệ. Nước mắt lăn dài, nhưng mọi thứ dường như vô hình. Em nhấp nháy mắt. Lại những giọt nước mắt.

Có ai đó đột nhiên đẩy em xuống đất. Mớ trang sức trong tay tung tóe khắp nơi. Một tiếng khóc tìm đường ra trong cổ họng của em khi em cố nhặt lấy đám trang sức đó. Có ai đó đá vào bàn tay em, khiến chúng lại rơi xúông. Harry nhìn xung quanh tìm chủ nhân cú đá thì đột nhiên, có cái gì đó …. Một người đàn ông… ngồi lên em. Harry cảm thấy như xương sống của mình vỡ ra thành từng mảnh khi hắn đè lên ngực em. Em hét lên trong đau đớn khi nước mắt ngập nơi khóe mi.

“Tao bắt được thằng nhãi rồi,” gã đàn ông ngồi trên em nói với đồng bọn. Harry khẽ nức nở khi em xoay đầu qua nhìn chúng. Có sau người, một đang ngồi trên em, một đang cười mỉa mai em, dĩ nhiên là tên đầu đàn, bốn người đang nhặt lấy đám nữ trang rơi xung quanh.

Không ! Chúng là của tôi ! Harry nghĩ trong cơn giận khi em cố gắng đẩy gã kia ra. Gã gầm gừ và vặn tay em. Harry lại buông ra một tiếng thét khi nước mắt lại rơi xuống. Một bàn tay to bự bất ngờ nắm lấy cổ họng em. Hắn siết chặt tay quanh cổ em.

“Mày thấy sao nếu chúng ta giết nó và bỏ xác nó lại đây,” gã đang ngồi trên em đề nghị với ông chủ. Rầm ! Một nắm đấm thụi vào đầu Harry và em lại khóc. Gã đầu đàn lạnh lùng nhìn em và chẳng nói gì cả.

“Có đủ hết chưa ?” thay vào đó gã nạt vào bốn tên kia. Chúng đang bò bằng tứ thi, tìm kiếm gì đó. Trong tay chúng là đám trang sức. Harry lẵng lẽ nhìn khi một viên đá quý lấp lánh.

“Tất cả trừ chiếc nhẫn kim cương, làm từ Peru. Ông chủ đã trả một cái giá cắt cổ để có được nó,” một trong số bốn tên trả lời.

“Rồi, tìm đi,” tên đầu đàn lại gắt lên.

“Tao vẫn cho rằng nên giết thằng chuột con này,” gã ngồi trên em nói, nhe bộ răng vàng về phía Harry, “Rồi chúng ta lấy ruột nó cho lũ chó. Nghe thế nào, nhãi con ?”

Harry làm một tiếng nức nở đáp trả. Bàn tay trên cổ em lại siết chặt, khiến nó gần như đứt lìa.

“Chúng ta sẽ dần nó một trận trước,” tên đầu đàn cuối cùng nói. “Rồi chúng ta đưa nó đến chỗ ông chủ và nó sẽ bị trừng phạt.”

Trái tim Harry nhảy lên trong sợ hãi khi nghe thế. Cuộc trò chuyện giữa bọn chúng vẫn tiếp tục. Khẽ nuốt nước miếng và tập trung toàn bộ sức lục còn lại và tự động viên bản thân, em đưa một bàn tay lên bàn tay đang siết cổ mình, ấn sâu ngón tay lên lớp da dày cộm. Tên đang đè lên em hét thảm lên một tiếng. Tiếng thét khiến đầu em ong lên nhức nhối. Harry cạy bàn tay ra khi một cú đấm dộng vào đầu em. Em mặc cho xương sọ bị đập mạnh và cắn mạnh xuống bàn tay ấy, khiến gã phải thả tay ra. Tên đó nhảy ra và đá vào em khi em đang cố đứng dậy.

Một nắm đấm thụi vào miệng khi em đang đứng dậy. Một cây gậy đập vào chân em, khiến em ngã xuống lần nữa.

“Ranh con !” Tên đó chửi rủa.

“Không thấy cái nhẫn,” Harry nghe một trong bốn tên báo lại với thủ lĩnh khi màn mưa đấm cứ dội xuống. Đá đập vào tay em khi em cố che đầu. Một bàn tay thô ráp nắm lấy cổ tay em và vất em vào tường. Ngay lúc đó, em hoàn toàn biết chắc là mình sẽ tan nát. Nếu lại bị đánh, em chắc chắn sẽ chết.

Vậy mà, em vẫn nắm lấy chiếc nhẫn.

Tiền là mạng sống.

Nước mắt em lại ngập trong mắt, khiến cơn đau càng dữ dội. Một cú đá đậu lên người em. Một cú đấm. Một bàn tay lại siết lấy cổ em. Miệng em tràn đầy máu khi em bị khóa lại. Em ho ra một vũng máu.

Em xin lỗi, Percy, em nghĩ khi nước mắt chảy ướt mặt.

“Chết đi nhãi con,” tên kia rít lên.

Không…

Một con dao kề ngay cổ Harry. Em hớp lấy hơi trong sợ hãi, không thể di chuyển khi con dao làm một được nhỏ trên cổ, sâu vào trong da.

“Đã tìm khắp nơi rồi.”

Mình cần chiếc nhẫn này, Tay Harry nắm chặt lấy chiếc nhẫn khi bị rạch một vết khác. Tên đàn ông mỉa mai và lại kề dao ngay cổ Harry. Harry nuốt nước miếng, mở to mắt sợ hãi khi con dao ma sát vào da em. Ngay khi nó chuẩn bị đâm vào, gã lại rút dao ra và thụi thêm một cú trước khi đứng dậy.

“Con dao này vừa được mài hồi sáng. Tao không thể chờ được xài lần nữa đâu,” gã nói với một nụ cười âm hiểm.

“Kiểm tra người thằng nhóc chưa ?”

“Chưa ?”

Tôi sẽ không đưa cho các người.

“Ừm, lục soát nó đi !”

Ai đó lại đá em và em cảm nhận được quần áo em đang bị lục lọi tìm kiếm. Túi bị moi ra. Không có chiếc nhẫn. Harry vô thức nằm xuống khi bọn chúng tiếp tục tìm.

“Cạy nắm tay của nó ra,” tên đầu đàn ra lệnh.

“Không !” Harry đột nhiên la lên, bất ngờ bởi chính giọng của mình. Em chưa bao giờ khàn như vậy…. trong cuộc đời mình. Có đúng là mình đang nói không ? “Nó không có trong tay tôi đâu.” Một lời nói dối thực vô nghĩa.

Một gã khác khịt mũi và nắm lấy nắm tay em. Nắm tay khác của Harry ngay lập tức vung lên và đấm vào mặt gã đàn ông. Một cú đấm khác được đáp trả ngay tức khác.

Mình phải trốn khỏi đây.

“Nên giết nó đi !”

“Việc của chúng ta không phải là giết người,” tên cầm đầu nói khi gã cúi xuống để nhìn mặt Harry. Mặt gã gần tới mức Harry có thể ngửi thấy hơi thở chua cay của gã. Em ước gì có thể trốn thoát được đôi mắt đen băng giá đó. “Nào nhóc con,” hắn dụ dỗ.

“Tôi không giữ nó mà,” Harry trả lời, nắm tay lại nắm chặt quanh chiếc nhẫn. Vẻ mặt của tên cầm đầu vẫn không có cảm xúc, rõ ràng là không tin lời nói dối đó. Harry nuốt nước miếng và nín thở, hy vọng rằng gã sẽ buông tha mình.

“Nó đang ở trong tay trái thằng nhãi.” Gã đã chú ý đến cái siết tay kia.

“Vậy thì moi nó ra đi,” gã khác nói. “Ông muốn tụi này làm gì ?”

Một nụ cười âm độc lướt qua mặt gã cầm đầu lúc gã đứng dậy. Mắt Harry chưa bao giờ rời khỏi mặt gã.

“Ông chủ cũng sẽ không để ý khi mất một bàn tay đâu nhỉ ?” gã lè nhè. Vài tên cười khúc khích với câu đùa cợt đó khi nụ cười nhếch biến mất, để lại gương mặt vô cảm của gã. Bao tử Harry quặn lên với lời đề nghị đó và hình ảnh điên cuồng về bàn tay nằm chỏng chơ trên đất. Miệng tên cầm đầu mở rộng thành một nụ cười, tay hắn đi đến dưới áo. Một phút sau, nó tái xuất hiện với một khẩu súng.

“Còn tay kia, ông chủ cũng không để ý một xác chết đâu, mặc dù người sống thì thú vị hơn.”

“Đừng, xin ông…” Harry rên rỉ. Tay kia của gã mò vào trong túi và lấy ra một điếu xì-gà. Gã lấy bật lửa từ một tên khác và châm, làm một hơi hài, nhìn lên bầu trời đêm. Đồng bọn nhìn theo gã, không biết phải làm gì tiếp theo.

“Giết nó và lấy chiếc nhẫn đi. Gần nửa đêm rồi, cũng sắp đến giờ lũ cớm đi về. Làm cho sạch sẽ vào. Lần trước tao để chúng mày làm, rước vào cả lũ cảnh sát sau đầu ông chủ. Cuối cùng, Fudfa là thằng phải ra đi, nhớ không ?”

Cả bọn run lẩy bẩy.

“Hoặc tao sẽ làm,” gã nói khi khóa mắt với Harry đang kinh hoảng. “Mày nói gì đi nhóc con của tao ? Mày có thể chọn nhanh hay chậm.”

Toàn thân Harry tê cóng trước những câu đó. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng đau xót khi em nhắm mắt lại, nói những lời trăn trối. Gã đàn ông coi nó như một lời đồng ý với yêu cầu, vì một tiếng click vang lên, gã đã lên nòng. Harry thì thầm lời xin lỗi với lũ bạn và Percy khi em cảm thấy miệng súng ấn vào đầu.

“Xóa hết dấu vết đi,” tên cầm đầu rít lên. Một tiếng click khác vang lên.

Sự yếu ớt bao trùm lấy óc em khi gã chuẩn bị làm xong việc. Em chẳng có một đêm yên bình để ngủ trong mấy ngày nay. Tốt rồi, em sẽ chết khi đang ngủ. Vậy là tốt. Trí óc em vẫn cảnh giác với tiếng click thứ ba khi cơ thể lả đi vì kiệt quệ. Nắm tay bao lấy chiếc nhẫn cũng thả lỏng và em chờ đợi, chờ đợi cái chết đến gần.

Và rồi họng súng cứng lạnh đột nhiên rời khỏi. Một tiếng nắm đấm thi vào mặt vang lên. Harry run lẩy bẩy.

“Chúng mày tính làm gì em ấy !!”

Cái gì ?

Rầm !
Tiếng ai đó ngã vào tường. Harry mở mắt ra, cố xem chuyện gì đang xảy ra.

Một bàn chân đá vào bọn chúng tại chỗ riêng tư. Tên lúc nãy ngồi lên em bất ngờ bị thụi một đấm vào bụng. Khẩu súng văng ra khỏi tay tên cầm đầu, và chẳng hề báo trước, đột nhiên đặt trên đầu gã.

Năm gã gục xuống đất. Một gã tay giơ lên đầu. Thực quỷ dị.

Và giọng nói đó.

Draco Malfoy.

“Hừm, chúng mày làm gì với bạn tao ở chỗ này ?” Anh rít lên, một vẻ nguy hiểm đeo trên mặt. Tên cầm đầu trợn trừng mắt trong sợ hãi khi nhìn thấy vũ khí của mình đang xoay nòng về phía mình. Năm gã khác đông cứng trên sàn, lắng nghe.

“Nó… nó đã lấy cắp… của…”

“Sao cây súng này được lên đạn hả ?” Draco hỏi bằng giọng lạnh tanh.

“Ư….”

“Mày tính giết bạn tao hả ?”

“Nó…nó…”

“Mày nhận ra tao là một khách hàng đáng giá của quán rượu mà chúng mày mở đằng sau cửa hàng nhỏ phải không hử ?” anh ngắt lời, giọng điệu trầm tĩnh lại. “Mày có thực sự muốn nếm mùi thua lỗ hả, vì tao biết rất nhiều chỗ lớn trong thành phố không phải của chúng mày.”

“Ư…”

“Và tao tin là đám côn đồ chúng bây cũng biết giờ lịch đi tuần của lũ cớm.”

“Chúng tôi không b…”

“Vì có một chiếc xe cớm đang lượn lờ quanh đây. Chỉ cách vài con phố. Tao có gọi họ đến và tiễn chúng mày đi. Mày trông có vẻ muốn thử lắm. Mày có cần cớm chở mày về không ?”

“Kh…. Không…”

“Vậy tụi bây đi được chưa ?”

“Đượ…”

“Vậy biến đi,” anh nạt, rút khẩu súng về, vẫn sẵn sàng bắn nếu cần. Sáu tên nhanh chóng bò dậy và chạy ra khỏi hẻm, lảo đảo dọc con hẻm. Khẩu súng của Draco vẫn chìa về phía bọn chúng cho tới khi chúng đi mất. Harry thở phào nhìn chúng đi. Một hơi dài thoát ra khỏi miệng và em bắt đầu nhắm mắt lại.

Không hề báo trước, một bàn tay nắm lấy cổ áo em, buộc em đứng dậy. Harry giật mình, nhanh chóng đứng dậy, một tay dựa vào vai Draco và cố gắng trụ người lại, nếu ngã nữa thì thật kì cục. Draco ôm lấy em khi em đứng thẳng dậy.

“Cảm ơ…”

Chát.

Em sững cờ khi âm thanh đó vang lên trong tai. Em chớp mắt vài lần, nhận lấy nó và xoay đi khỏi gã tóc vàng sau khi chạm phải ánh mắt muốn giết người kia. Em có thể cảm nhận được cái nhìn rựa lửa của Draco nhắm về phái em, gương mặt em đỏ bừng vì nhục nhã.

“Em là thằng ngốc nhất mà tôi từng gặp,” Draco nạt em. Harrry không nói nên lời và nìhn xuống đất, chăng muốn trả lời.

“Em không biết cái tiệm đó là một quán rượu trá hình sao ? Em không biết cái thành phố này đầy những nơi như thế hả ?

“…Không,” em trả lời.

“Em đang nghĩ gì vậy hả ?!”

“Em không biết.” Em đưa tay lên và lau nước mắt đi.

Em có thể nghe thấy Draco hít một hơi thật sâu.

“Em xin lỗi,” Harry xin lỗi, không biết tại sao mình lại không kể ra những gì mà mình phải nói với người khác.

“Đần độn.” Draco khẽ gắt. Harry quay đi và lùi lại một bước. Nắm tay em vẫn nắm chặt chiếc nhẫn, mắt dán vào nền đất. Em thật xấu hổ đến nỗi không thể nhìn vào Draco. Draco bước về phía em ,và em lại lùi ra sau.

“Lúc đứng ở ban công anh thấy em chạy đi,” Draco lặng lẽ nói sau khi hít một hơi thật sâu. Một cục đá lại chèn giữa cổ họng Harry. Những giọt nước mắt nóng hổi ngập trong mắt. Nước mắt lại đốt cháy làn da khi lăn qua vết bầm xước. Em mặc chúng rơi. Một mắt em giờ đã chuyển sang màu xanh tím. “Sao em lại chạy đi ?”

Em khẽ ho, cảm thấy bản thân giống như một đứa trẻ nhỏ bị ba mẹ mắng. Cơ thể em run lên.

“Em tìm tôi, và rồi lại bỏ đi.” Draco lại nói. Harry sụt sịt và thở dài, cố gắng để cho bản thân bình tĩnh lại để trông không giống như một thằng ngốc khi đáp trả. Nhưng nó chỉ khiến em khóc nhiều hơn.

“Sao em lại đi lên gõ cửa ? Anh sẽ để quản gia mở cửa cho em,” Draco nói. “Nhưng không, em rời khỏi anh không một lý do nào cả và đi ăn cắp nữ trang mà tụi côn đồ làm chủ ! Và em còn để mình bị bắt ! Giờ thì nhìn mình đi ! Em thật thảm hại !”

Thậm chí cả Draco cũng nghĩ rằng em thảm hại. Môi dưới Harry run run khi nước mắt đua nhau đong đầy trong mắt giống như nước trong vòi.

“Sao không nói gì thế hả ?”

Harry hít một hơi thật sâu và lầm bầm trả lời.

“Sao hả ?” Draco nạt. Harry lại lấy một hơi khi im lặng sắp xếp từ ngữ. Xa xa, họ có thể nghe được tiếng còi hụ của xe cảnh sát.

“Anh… Anh đa…. Đang bận,” cuối cùng em nói. Em lại buông ra một tiếng nức nở khi sự im lặng lại lan ra. Gương mặt em đau đớn khi ống tay áo bẩn chạm vào vết thương.

“Không, anh không bận,” Draco lặng lẽ trả rời sau một phút sững sờ.

“Có… anh có… Có ai đó… ở…. Trong p…. phòng anh…. Và….” Harry ngừng lại.

“Em đang tính nói gì hả ?”

“Có một người phụ nữ ở trong phòng của anh !” Cuối cùng Harry hét lên, gương mặt đỏ lừng vì câu nói đó. Em lùi lại xa hơn, rời khỏi tầm với của Draco nếu như Draco muốn tát em.

Chàng trai tóc vàng gì hỗn loạn nhìn. “Dĩ nhiên là có phụ nữ trong phòng anh. Anh vừa mua cô ta ở một quán bar và rồi em…” anh ngừng lại, suy nghĩ về những gì Harry nói. “Em…” anh lặp lại.

Harry chỉ gật đầu, chờ Draco hét vào mặt mình.

“Em đến tìm anh và bỏ đi vì cô ta,” Draco thì thầm trong hoài nghi. Harry lại gật đầu. “Anh…” Tóc vàng ngừng lại, không biết phải nói gì.

“Em… cần… cần… tiền,” Harry nói trong cơn nức nở. “Và em n… nghĩ rằng a… anh có thể có ở nhà….”

“Ừm, anh ở nhà.”

“Em nghĩ…. nghĩ rằng anh có… thể… thể ở nhà một mình…” Harry nói với hơi thở run run. “Và em n… nghĩ… nghĩ rằng anh vẫn… vẫn sẽ…”

Đôi môi ngừng lại. Một đôi tay ôm lấy hông em. Một chiếc lưỡi liếm lên môi dưới, trêu chọc lấy nó. Em cảm thấy có thứ gì đó dịu dàng vuốt ve môi dưới khi một đôi tay chạm lên mắt em rồi lần xuống hai má. Chiếc lưỡi luồn qua môi và đi vào trong. Cả cơ thể Harry giãn ra và yếu ớt. Tay em buông chiếc nhẫn ra, mặc nó rơi trên đất khi vòng tay mình qua cổ Draco, chìm trong nụ hôn.

Draco muốn em. Ý nghĩ này khiến trái tim em đập loạn. Harry chẳng buồn quan tâm đến sự đau nhức trên đôi môi bầm tiếm, hay xương sườn vỡ nát, vẫn chìm trong đê mê thưởng thức đôi môi đó. Cuối cùng họ buông nhau ra, cánh tay Draco vẫn ôm lấy em.

Draco vẫn cần em.

“Giờ thì nói cho anh biết lý do,” anh yêu cầu.

“Em đã nghĩ rằng anh không cần em nữa,” Harry trả lời.

“Tại sao chứ ?”

“Vì em đến tìm anh chỉ vì tiền và vẫn còn nợ anh…”

“Em không nợ anh thứ gì cả.” Draco nói chắc nịch. “Là em làm ra.”

“Em là con trai, và em rất thảm hại. Còn anh đã có cô ta và anh còn còn…”

“Em trông rất xinh đẹp.”

“Em bị biến dạng rồi.”

“Vậy chúng ta chỉ cần tái tạo lại em thôi,” Draco trả lời và vờn lấy bàn tay Harry. Harry kéo tay lại.

“Em cần tiền,” em nói lớn. Chàng trai tóc vàng xoay lại.

“Anh biết,” anh nói. “Ngay ngày mai anh sẽ chuẩn bị tiền cho em…”

“Là năm ngàn dollar.”

Tóc vòng khẽ chấn động và hoài nghi nhìn Harry, vẻ sững sờ hiện lên gương mặt tái nhợt anh tuấn. “Làm sao mà…”

“Ba em chết rồi. Ổng tự sát.”

“Thật buồn…” Draco mỉa mai, nghĩ về ba ruột mình. Harry ngừng lại, đông cứng trước câu trả lời móc mỉa đó trước khi vất nó qua một bên.

“Ông ấy để lại cho em một món nợ.”

Draco ngừng lại. “Ổng bỏ lại cho em một món nợ năm ngàn dollar và nhảy từ mái nhà.”

“Là nóc nhà thờ, không phải nhà em.”

“Em nợ một gã nào đó năm ngàn dollar,” Draco nói, chẳng buồn quan tâm đến việc đính chính đó.

“Chủ nợ đã đến tìm chỗ tụi em ở và… và phá hủy nó. Hắn nói rằng hắn sẽ giết bạn em nếu em không có tiền trong ngày mai và em thì chẳng có lấy một xu, nên em đã tìm đến anh…”

“Vậy sao em không đến tìm anh từ đầu ?” Draco vặn hỏi.

Harry nuốt nước miếng. “Em vẫn còn nợ anh…”

“Anh đã bảo là em tự kiếm ra được !”

“Bằng việc ngủ với anh.”

“Vậy thì có gì sai ?”

“Em trở thành một kẻ bán thân,” Harry trả lời. “Với một người đàn ông.”

“Em chờ cả tuần mới đi gặp anh trong khi em đã có thể có được số tiền đó chỉ trong một ngày và bạn em trở về trong hai ngày. Em không phải là thánh, Harry. Đừng cố nữa !”

“Em không tỏ ra là thánh ! Em chỉ cố để mình không phải là một tên điếm !” Harry gạt ra khỏi vòng tay của Draco. Tóc vàng chỉ ôm chặt hơn.

“Không, em không phải là điếm. Nhưng em thật ngốc và không biết nghĩ.” Harry cắn môi và nhìn đi. “Không, nhìn anh này.” Em lại nhìn về phía Draco.

“Nào, em nợ tiền của ai ?” Draco hỏi, đổi chủ đề.

“Tom Riddle,” Một khắc yên tĩnh sau khi cái tên được nói ra. Harry nghĩ mình thấy gương mặt Draco thoáng sầm lại.

“Và bao nhiêu tiền ?” cuối cùng anh hỏi.

“Năm ngàn.”

Draco thở dài lần cuối. “Đi theo anh.”


Đọc thêm!

Đại thúc thượng ngộ lang chương 117 - 119

Chương 117



"Còn dám nói không phải !" Nhiên Nghị tát vào một bên mông của nam nhân, nam nhân khẽ run rẩy, Nhiên Nghị tiếp tục ghé vào lỗ tai hắn nói, "Tao nói mày đừng đến gần Thư Diệu, mày rốt cục muốn hại anh em của tao tới khi nào, tránh xa Thư Diệu ra một chút."

"Tôi không có đến gần ai..." Nam nhân thực vất vả biểu đạt ý nghĩ của mình, trong không gian hẹp hòi, không khí pha loãng làm cho hắn không thở ra hơi nổi, hơn nữa trong cơ thể hàm chứa hỏa nộ của Nhiên Nghị, khiến nam nhân chỉ có thể phát ra tiếng nghẹn ngào chua xót, mỗi một đợt trừu sáp mãnh liệt của Nhiên Nghị, thân thể nam nhân lại run lên.

Nhiên Nghị ôm lấy eo nam nhân nhanh chóng thẳng tiến, hông nam nhân bởi vì tốc độ kịch liệt mà chấn động, tiếng hít thở dồn dập của nam nhân đi vào tai nam nhân càng rõ ràng, tiếng thân thể va chạm xoay quanh thang máy u ám, nam nhân cúi đầu rên rỉ thống khổ.


Mỗi một lần tiến vào thân thể nam nhân lại co rút cực điểm, trong cơ thể kia phun trào ra ý tứ phóng túng, kích thích hắn đại não, thậm chí cả thân thể hắn sắp tê liệt, hai chân run rẩy hàm chứa "cự thú" điên cuồng hung mãnh, Nhiên Nghị ôm sát lấy thân thể vô lực của nam nhân, nâng lên một chân của nam nhân, càng thêm dễ dàng tiến vào bí huyệt nóng ướt kia.

Nam nhân bị xâm nhập đến rối loạn, cho đến khi cảm giác được một dòng nhiệt lưu dũng mãnh đi vào trong thân thể, bàn tay ôm bên hông lại càng nắm chặt, đùi cũng bị trói chặt, đồng thời bên tai truyền đến tiếng thở dốc của Nhiên Nghị, hai mát nam nhân bị hơi thở của kẻ phía sau phả đến nóng rực.

Sau khi ổn định hơi thở, Nhiên Nghị mới rời khỏi nam nhân, y xoa xoa đột khởi trức ngực nam nhân rồi mới thả hai tay nam nhân ra, khi nam nhân chật vật kéo quần lên, Nhiên Nghị đã ăn mặc chỉnh tề, khôi phục bộ dáng bình thường, nam nhân cảm thấy bản thân xui xẻo đến cực điểm, thang máy đúng lúc này lại lung lay vài lần, đèn lại sáng lên.

Thang máy đã sửa xong.

Nhiên Nghị đánh giá bộ dáng chật vật của nam nhân, từ trong túi lấy ra một sợi vòng cổ, khẽ đung đưa trước mặt nam nhân, "Có nhớ đây là cái gì không, ngươi nếu còn dám câu dẫn anh em của ta, ta không thể cam đoan vợ ngươi sẽ an toàn." Y ác độc cười.

Nam nhân ngây ngẩn cả người, trên vòng cổ là nhẫn kết hôn của hắn và Tâm Nghi.

"Cậu bắt Tâm Nghi ?" Nam nhân hoài nghi nhìn y, trong lòng vừa lo lắng vừa sợ hãi.

"Đừng nói khó nghe như vậy, là ta mời ả đến làm khách." Nhiên Nghị lộ ra nụ cười chiến thắng, y biết chỉ cần có ả đàn bà kia trong tay, Lâm Mộ Thiên sẽ nghe lời y, hơn nữa trong bụng ả còn có đứa con của Vĩnh Trình, đứa nhỏ đó là lợi thế tốt nhất của y.

"..." Nam nhân không thể nói nên lời, bởi vì bản thân vô năng nên Tâm Nghi mới bị bắt, trong lòng của y thực khổ sở, cảm thấy thực có lỗi với Tâm Nghi, Tâm Nghi ở trong tay Nhiên Nghị nhất định chịu không nổi.

"Không cần mang ý xấu gieo cho ta, ta cũng không phải loại gặp đàn bà kiểu gì cũng chạm vào, ta cũng không ngờ Vĩnh Trình cũng ngươi lại đi thích mặt hàng loại này."

Nam nhân đại khía đã biết mục đích bắt Tâm Nghi đi của Nhiên Nghị, hắn cảm thấy bản thân thật vô dụng, cảm giác tội lỗi trào dâng, hắn trầm mặc, sắc mặt tái nhợt vì chịu đả kích rất lớn.

Nhiên Nghị nhìn chằm chằm gương mặt thống khổ của nam nhân một chốc, không hiểu sao trong lòng lại quặn lại, y thầm mắng một tiếng gặp quỷ, quặn cái gì mà quặn, cửa thang máy vừa mở ra, y liền nhanh chóng rời đi.





Chương 118



Y chỉ là cảm thấy thân thể nam nhân không tồi, còn việc khác, y sẽ không nghĩ đến, cũng không muốn nghĩ đến....

Nam nhân không biết bản thân làm sao đi ra thang máy, chỉ nhìn thấy bên ngoài có rất nhiều phóng viên, còn có bảo an không ngừng giải hích vấn đề thang máy trục trặc vừa rồi, nam nhân không phát hiện ngoài thang máy dán thông báo bảo trì, một màn tình ái vừa rồi đã đả kích tinh thần nam nhân rất nhiều, đi đến đám phóng viên vẫn không lộ ra nụ cười, hôm đó Thư Diệu vì công việc buổi tối nên không đến đón hắn, mà người đến là Lâm Việt.

Lâm Việt phát hiện hắn không ổn, cũng không cho mình thay hắn tắm rửa, cũng không làm tình, chỉ để cậu đơn thuần ôm khi ngủ, Lâm Việt cả đêm không ngủ, bởi vì buổi tối hôm đó, ngốc nam nhân Lâm Mộ Thiên cư nhiên ôm cậu khóc.

"Phát sinh chuyện gì ?"

Nam nhân lắc đầu.

"Anh nói cho em biết đi, em sẽ giúp anh."

Nam nhân vẫn lắc đầu, nhưng ánh mắt đỏ hoe, trốn trong lồng ngực cậu.

"Anh hai..." Lâm Việt ôm chặt bả vai run rẩy của nam nhân, nam nhân không muốn nói, là không muốn cuốn Lâm Việt vào chuyện của Nhiên Nghị cùng Vĩnh Trình, nam nhân lo lắng, rất lo, hắn sợ rằng mình khi nói ra lại càng làm cho câu chuyện thêm phức tạp, phức tạp đến mức hắn không khống chế được, cho nên hắn lựa chọn một mình đối mặt.



****



Sáng hôm sau nam nhân phải đi quay phim, Lâm Việt thức dậy đi tìm Thư Diệu thương lượng chuyện nam nhân, hai kẻ anh tuấn đối mặt vào nhau ở nhà ăn, khiến người bên ngoài thường xuyên ghé mắt qua.

"Anh ấy gần đây không thích hợp , rốt cục sao lại thế này, cậu đi tìm người thăm dò một chút đi." Trong mắt Lâm Việt tràn đầy lo ấu, ánh mắt bồng bềnh khung cảnh ngoài cửa sổ.

"Có phải lúc làm cậu dùng sức quá, làm đau anh ấy." Thư Diệu ngẩng mặt lên nhìn Lâm Việt, đôi mắt đen thăm thẳm mang theo ý cười, anh biết mối quan hệ giữa Lâm Việt và Lâm Mộ Thiên, chỉ cần nam nhân ở bên mình, anh cũng không ngại cùng Lâm Việt chia sẻ, trong nhận thức của Thư Diệu, anh không cảm thấy nam nhân ghét Thư Diệu.

Thậm chí nam nhân đối với Lâm Việt có phần đặc biệt....

"Tôi không có." Trong lòng Lâm Việt thực loạn thực phiền, cậu muốn biết nam nhân ở bên ngoài chịu ủy khuất nào, nhưng ngốc nam nhân kia lại chưa bao giờ nói ra, chỉ một mình đau khổ chịu đựng.

"Cậu thật sự nguyện ý cùng tôi bảo hộ Mộ Thiên sao ?" Thư Diệu đã cùng Lâm Việt đàm phán, anh muốn xác định Lâm Việt là không phải chơi đùa, nếu chỉ là chơ đùa vậy cũng không cần.... "Cậu nếu hiểu ý tôi, bằng một mình tôi thì không đủ, nếu cậu chỉ đùa vui, vậy thì sớm rời đi, đừng lãng phí thời gian."

"Không," Lâm Việt trả lời chắc chắn, cậu không phải là vui đùa, cậu là nghiêm túc. "Tôi sao có thể ngu ngốc để mình rời đi cho cậu độc chiếm anh ấy." Cậu nửa đùa nửa thật nói.

Thư Diệu nghĩ nghĩ, gật đầu : "Tốt lắm, tôi không hy vọng cậu về sau lại thương tổn anh ấy."

"Không cần cậu nói tôi cũng biết." Lâm Việt không kiên nhẫn nhíu mày, nhìn thấy ánh mắt vui sướng khi người gặp họa của Thư Diệu, cậu liền cảm thấy không được tự nhiên, nhưng lại không phản bác, cậu đối với nam nhân là thật tình, muốn hảo hảo chiếu cố ngốc nam nhân kia, cậu không phải là chơi đùa, nhưng cậu biết chỉ có một mình không thể có được nam nhân, chỉ có thể cùng Thư Diệu nhận thức, cùng bảo hộ nam nhân.



Chương 119



Trong suy nghĩ của Lâm Việt, cậu vốn cho rằng người nam nhân thích chính là Thư Diệu, lần trước nhìn thấy cảnh hai người làm tình trong phòng bệnh, cảm giác khó chịu lúc ấy còn khiến cậu nhớ rõ.

Hai người đều thực bất đắc dĩ, lại không thể không cùng đối phương chia sẻ ái nhân, bởi vì quyền chủ đạo hiện tại không ở trong tay bọn họ, ai.... có lẽ hai người đồng thời có được, cũng còn hơn cùng đánh mất.

Tuy rằng cũng không phải cảm thấy phương thức này phản cảm, nhưng là vì nam nhân, hai kẻ trẻ tuổi vĩ đại này vẫn phải làm như vậy.

"Buổi tối hôm nay tôi muốn đến đón anh ấy tan tầm, cậu đừng xuất hiện, miễn cho gây cản trở chúng tôi." Thư Diệu nói ra mong muốn của mình, trong lòng chờ mong cuộc hẹn buổi tối.

Lâm Việt không nói chuyện, chỉ cầm một phần hợp đồng đưa cho Thư Diệu : "Cái này cậu đưa cho anh ấy đi."

"Đơn ly hôn ?" Thư Diệu có chút kinh ngạc nhìn về phía Lâm Việt : "Loại chuyện này cậu như thế nào có thể bảo tôi đi làm, tôi không đưa đâu, nếu không thì cậu tự đưa đi, Tâm Nghi đối với tôi mà nói không tạo thành uy hiếp gì, tôi chỉ cần cùng một chỗ với Mộ Thiên là được, ly hôn hay không cũng không quan hệ."

"Có đưa hay không ?"

"Không."

"Không đưa cũng được, đêm nay để tôi đi đón anh ấy, cậu đừng đến." Lâm Việt chậm rãi thu hồi lá thư lại.

"Không được."

"Chờ tôi giải quyết xong, cậu lại đến."

"Nhưng..."

"Không nhưng nhị gì cả."

"Đừng nói chuyện kiểu đó với tôi, nói thế nào tôi cũng là tổng tài tập đoàn, cậu cũng phải tôn trọng đối tác một chút." Thư Diệu bất mãn, anh đứng lên không muốn nói tiếp, nếu Lâm Việt đã nói với anh, vậy vẫn để Lâm Việt đi giải quyết, anh không muốn thương tổ nam nhân, nhưng cũng không muốn người khác thương tổn nam nhân, bất quá Lâm Việt khiến cho anh yên tâm, tin tưởng Lâm Việt sẽ có phương pháp giải quyết tốt nhất.

Hai kẻ vốn từng ngầm đấu đá nhau, vì tương lai nam nhân, kết minh lại.

Lâm Việt nhợt nhạt nhấp một ly nước, chậm rãi tựa vào ghế, không biết ngốc nam nhân kia hiện tại đang làm cái gì ? Cậu gần nhất thường xuyên nghĩ đến nam nhân kia, loại tư vị thản nhiên ấy cũng không khiến Lâm Việt chán ghét, ngược lại còn thực hưởng thụ tư vị tuyệt luyến này, khiến cho cậu tìm được một sự ấm áp trong cuộc sống khiếm khuyết.

Anh hai....

Em nhất định sẽ đối xử tốt với anh.

*****

Bởi vì ngày hôm qua bị Nhiên Nghị đối xử tệ bạc, nam nhân hôm nay đi đường thực gian nan, khi quay phim xong đạo diễn còn quan tâm hỏi hắn có bị thương không, nam nhân đương nhiên nói không sao cả, chỉ có thể cố nén đau đớn mà đi nhập vai cùng một nữ diễn viên xinh đẹp,

Diễn xuất của hắn hôm nay không tốt lắm, liên tục NG, khiến cho nữ minh tinh thiếu chút nữa tức giận đến đánh người, nam nhân cảm thấy thực có lỗi, đạo diễn đến an ủi nam nhân đừng căng thẳng, bởi vì nam nhân bình thường đối xử với kẻ khác rất tốt, cho nến nhân viên công tác ở trường quay đều giúp hắn nói chuyện. Nam nhân thực lo lắng cho an toàn của Tâm Nghi, Tâm Nghi hiện tại ở chỗ của Nhiên Nghị, hắn biết Nhiên Nghị khẳng định sẽ đến tìm mình, khiến nam nhân không sao yên tâm được.

Hơn nữa hắn bay giờ còn không biết Vĩnh Trình thế nào, nghĩ đến Vĩnh Trình.... nam nhân cúi đầu nghĩ ngợ.

Lần trước Vĩnh Trình cufgn Thư Diệu náo loạn một trận thì không xuất hiện nữa, ngày đó Nhiên Nghị còn nói Vĩnh Trình cùng Tâm Nghi có gian tình, nam nhân không biết dùng tâm tình gì đi đối mặt, loại chuyện không ngờ này khiến cho hắn thương tâm, khiến cho hắn không biết phải đối phó thế nào, vợ mình cùng chủ nợ có quan hệ thân xác ? Hơn nữa bản thân hắn cùng Vĩnh Trình trong lúc đó cũng không đơn thuần.


Đọc thêm!

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Tìm thấy tình yêu trong đau khổ chương 15

Hơi thở của em ngừng lại khi nhìn vào mảnh giấy bay bay, mắt mở to. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi làn gió rét trở nên mạnh hơn.

Em vấp ngã, trừng mắt nhìn tờ giấy với nỗi sợ hãi. Nó dường như đang nói với em, bắt em đến gần hơn. Hồn ma của ba đã đến chỗ này ư ? Một dòng mồ hôi ứa trên trán em khi ý nghĩ đó xuất hiện.

“Ba ?” em gọi, giọng lí nhí.

Im lặng.

Hoang đường.


“Ba ?” Em nói, giọng lớn hơn. Tờ giấy lại bay cao hơn.

Không, không thể. Đừng ngu ngốc nữa.
Không phải hồn ma của ba đâu. Chẳng có ma cỏ gì cả đâu.

Có ai đó – có lẽ không chỉ một – đã từng ở trong thùng xe. Ai đó đã gây ra sự lộn xộn này; thuốc lá, chai vodka rộng. Ai đã đã đến lục đồ đạc và lấy đi. Ai đó chịu trách nhiệm vì sự mất tích của bạn em. Và ai đó đã đọc lá thư tuyệt mệnh của ba em.

Nhưng ai đã làm chuyện này ? Harry nhắm mắt lại, cố gắng nhớ đến bất kì ai mà em đã từng gặp. Không có ai, nếu không kể đến gã Pettigrew, và có chỉ là… thậm chí còn hơn cả sự lăng mạ.

Rõ ràng là có chuyện gì đó với ba em, nếu không họ đã không phá hủy một lá thư đơn giản.

Harry chậm chạp đứng dậy khỏi sàn nhà dơ bẩn, mắt vẫn nối với lá thư khi em cúi xuống, nhặt nó lên. Hít một hơi sẵn sàng, em bắt đầu đọc.

Gửi Harry,

Khi con đọc được lá thư này, ba có lẽ đã chết. Ba xin lỗi vì làm con và mẹ thất vọng. Chuyện này thật không ngờ. Chẳng có gì có thể đi đúng như ba đã dự định. Và trên hết, ba nghĩ con cũng đã nghe về món nợ của chúng ta… không, của ba… với Tom.

Hắn đã đến nhà chúng ta tuần trước, hoặc một tuần trước ngày của lá thư này, yêu cầu tất cả khoản nợ trong một truần – ngày mà ba ra đi, có thể nói là vậy . Ba bị đẩy vào một tình trạng không cứu vãn nổi. Căn nhà đã bị gán nợ. Vài món đồ cổ và trang sức cũng đã đi theo nợ nần. Nhưng không đủ, Harry à. Ba vẫn nợ hắn tổng cộng hai ngàn, và ba không còn một xu dính túi khi mà chúng ta đã bán cả căn nhà đi.

Ba biết Tom từ rất, rất lâu và hắn không phải là một gã đủ kiên nhẫn khi dính đến tiền bạc. Nếu hắn muốn tiền vào một ngày, hắn sẽ chắc chắn rằng hắn sẽ có được nó dù có chuyện gì xảy ra. Ba không thể trả hắn. Hắn sẽ giết ba. Hắn sẽ hành hạ ba trước, rồi giết ba. Ba biết rõ hắn, ba biết chính xác hắn có thể làm gì.

Ba xin lỗi vì đã bỏ lại con, Harry. Ba không còn lựa chọn nào khác. Tự vẫn dễ hơn với ba nhiều lắm.

Thương con,

James.

Toàn thân Harry đông cứng khi đọc từng chữ viết. Em nhanh chóng đọc lại, cứng người lại trong sự hoài nghi, và nhanh chóng thay thế bằng một cảm xúc khác.

‘Thương con’
?

Đó không phải là cách một người cha thương yêu gia đình mình. Không bao giờ và sẽ không bao giờ. Không có một người cha nào lại rời bỏ gia đình mình chỉ vì món nợ hai ngàn dollar và một tên cho vay điên cuồng ở sau lưng. Hoặc ít nhất, người đó cũng không từ bỏ toàn bộ gia đình.

Harry hối hận khi đọc bức thư. Em nên đốt nó đi ngay cái ngày Dean trao nó cho em. Đáng lẽ ra…

Chờ chút. Harry lại đông cứng khi tay em bỏ lá thư ra. Ngón tay em lướt qua dấu mực đen còn mới. Đáng lý ra không có vết mực; lá thư đã hơn một tháng. Lại nhìn vào nó, em có thể nhìn thấy một dấu mũi tên và dòng chữ ‘xem trang sau’. Harry càng đông cứng. Đây không phải chữ của ba.

Em xoay ra trang sau.

Thêm vào khoản hai ngàn là phần lãi trong mấy năm mà người cha của cậu không kể tới. Món nợ giờ là năm ngàn dollar.Tôi muốn nó trong vòng một tuần, thưa cậu Potter, hoặc bạn cậu sẽ sớm đi gặp anh trai mình.

Gặp tôi tại số 15 đường Henry. Đi đến bàn và hỏi tên Riddle. Tôi sẽ đến gặp cậu

Tom Riddle.

-------------



Ginevra Pettigrew nâng ly rượu vang đỏ để cạn với một người đàn ông tóc đen, ốm phía trước mình, khi ả đứng cạnh bên chồng.

Máu tóc đỏ được cuộn lại thành búi tóc thanh nhã với một ít tóc được uốn xoăn lòa xòa bên mái. Ả vận một chiếc vương miện bạc trên tóc. Gương mặt đậm phấn và kẻ mắt, môi được tôi vẽ kỹ càng bằng màu đỏ sậm bằng những cây son khiến ả mất rất nhiều thời gian sáng nay. Ả vận một chiếc váy cắt ngắn, mỏng manh màu đỏ hiện rõ đường cong, chiếc váy được đính các hạt đá quý. Xung quanh cổ là một sợi dây chuyền kim cương cỡ lớn. Chiếc khuyên tại cùng bộ treo lủng lẳng trên tai, khiến ả trông như có một đôi tai voi, nhưng ả vẫn mỉm cười.

Đây là một bữa tiệc đúng kiểu của Pettigrew, và ả ở đây, đóng vai một chiến lợi phẩm hòan hảo của gã. Trẻ trung, xinh đẹp, ngu đần.

Ả khẽ gật đầu với một quý ông khi Pettigrew bắt tay đối phượng. Hiện tại, một món kinh doanh nhỏ mới nhất của anh chồng, nhưng đang trên đà phát triển ở Virginia đã thành công, và các vụ làm ăn lớn hơn đang được xúc tiến để đi đến các bang khác, lan rộng ra. Một vụ khác mà gã đã xử lý xong trong tuần lễ này, mang đến cho gã một món tiền tròn mười dollar.

Tuyệt. Càng nhiều tiền cho gã nghĩa là càng có nhiều tiền cho ả, dù cho món tiền đó có được bằng cách lừa đảo. Peter là một thằng lừa đảo và đặt điều…. chính điều đó lại bạn cho gã vị trí cao trong xã hội. Một gã lừa đảo trong cả hôn nhân và kinh doanh.

Đã tám giờ tối, ả có thể thấy mắt gã đang lờn vờn quanh cô vợ trẻ của ông Rosier, Hannah Rosier, đang cảm thấy bị đe doa bởi sự chú ý từ một ai đó không phải là chồng mình. Ginny cười châm chọc Peter khi gã xoay lưng về phía ả. Cưới nhau hai tháng, Peter chỉ lên giường với ả bốn lần, mỗi lần chỉ vì người đàn bà mà gã đang theo đuổi không sa vào “trò chơi” nhỏ của gã.

Ả gầm gừ khi bà Rosier quay lại ngay lập tức, thì thầm xin lỗi về việc phải tìm chồng mình. Nếu Peter không lừa được cô nàng lên giường, điều đó có nghĩa là gã lại đến bên Ginny. Ginny căm ghét việc này; gã quá già rồi, mà cơ thể cứ như một con chuột cống. Đầy lông và kinh tởm.

Ả cầm ly rượu vàng và đứng bên chồng khi bà Rosier nhanh chóng rời khỏi họ. Peter khẽ gầm gừ và dẫn Ginny đi chào mừng vị khách khác.

Thực ra, ả là cô vợ thứ tư. Bà Peter Pettigrew, thứ tư.

Cô vợ đầu tiên lấy Peter khi bà hai mươi. Gã hai mươi mốt. Một phụ nữ thật thà, Ginny chú ý đến việc đó từ bức hình cưới – tấm duy nhất. Một cặp đôi hạnh phúc trong bức tranh và , dĩ nhiên, Peter lúc đó rất đẹp trai. Cô vợ thứ nhất giúp Peter đi học đại học bằng số tiền làm công nhân xưởng. Thật thà và tốt bụng. Cô ta khiến Ginny nhớ đến mẹ mình.

Peter gặp người thứ hai trong suốt những năm đại học. Một người em trong số những người bạn tốt, sinh ra trong một gia đình trung lưu, hai mươi bốn tuổi. Peter hai mươi bảy. Lấy nhau sau khi ly dị số một. Vẫn đẹp trai trong bức hình cưới.

Người thứ ba đã ba mươi tuổi, một con vịt trời đẹp đẽ mà Peter thuê. Cô ta có lẽ là một phụ tá, mặc dù một người phụ nữ tuyệt vời không thể cất giọng hoặc thể hiện trí thông minh dù có cố cách nào vì giới tính của mình. Sở hữu những thứ cô có là những gã đàn ông. Cô có mối quan hệ ngoài luồn với Peter trước khi Peter ly dị vợ trước, để đến với cô. Trong một thời gian ngắn, người thứ ba đã mở rộng việc kinh doanh cho hắn, dĩ nhiên là dưới tên hắn.

Họ sống với nhau cho đến khi Peter thành công với việc kinh doanh thứ hai. Rồi hắn bỏ mặc cô lạnh lẽo. Cô đã quá tuổi rồi, quá tuổi với sở thích của gã. Những lão già luôn thích gái trẻ.

Và người thứ tư đến, là ả, Ginevra Weasley.

Dĩ nhiên, ả sẽ không ngu ngốc như hầu hết trong bữa tiệc nghĩ đâu. Trước khi Peter chính thức kết hôn với ả, ả buộc gã phải trả cho chính phủ một số tiền kh khá để đổi tuổi trong mọi chứng từ hợp pháp, khiến tuổi hợp pháp của ả có thể làm bất kỳ điền gì mà một người trưởng thành có thể làm.

Mà đó chỉ là một phần thôi. Ả cũng làm cho gã ký vào một biên bản có sự chứng giám của luật sư và tòa án chứng nhận. Ả sẽ không bị bỏ rơi như người thứ ba. Nếu Peter mà có bỏ rơi ả, ả cũng phải chắc chắn là có được một thứ gì đó ngoài cuộc hôn nhân.

Lương của ả khi đóng vai là chiến lợi phẩm cũng xứng đáng. Mỗi tháng, gả sẽ cho ả một ngàn dollar để tiêu xài. Mỗi năm ả ở với gã, gã sẽ cho ả ba mươi ngàn dollar tự động chuyển sang tài khoản ngân hàng của cô nàng – được mở vào tháng tư sắp đến.

Ginny khẽ nhếch nụ cười gần như vô hình trong mắt. Ả đã định ở với gã một thời gian dài, rất dài. Nghĩa là không nhúng vào việc làm ăn của chồng; mỉm cười và trông xinh đẹp trong mắt khách hàng và bạn bè, làm những gì gã bảo, và dĩ nhiên, không ngoại tình.

Hoặc, theo cách nghĩ của ả, bị bắt bài.

Tại sao không chứ ? Gã lúc nào cũng đi ngoại tình trước mũi ả. Nhưng ả có phàn nàn ai không ?

Nếu gã có chán ả và bỏ ả đi, gã cũng để lại cho ả một khỏan mười ngàn dollar và cộng thêm một trăm dollar mỗi tháng.

Phải, ả lại mỉm cười khi nâng ly rượu đã vơi đi một nửa, để mừng một vị khách khác. Ả đã dự tính rất tốt, và ả sẽ sống sót trong cơn khủng hoảng này như thể nó không suy suyển gì tới ả. Không như lũ anh trai đâu.

Vẻ mặt ả tối lại một chút khi nghĩ tới mấy thằng anh, nhưng nhanh chóng gạt nó đi.

Ginevra Pettigrew không còn người anh nào nữa.

-------------------



“Thám tử Diggory phải không ?" Lucius Malfoy gắt qua điện thoại đang dán vào tai trái.

Đầu bên kia là thám tử Cedric Diggory, một thám tử tư, chuyển chiếc ghế và đi đến lấy hồ sơ của vị khách hàng quen thuộc. Ông lấy ra một tập hồ sơ dán nhãn Lucius Malfoy, yên tĩnh một lát trước khi trả lời, “Vâng, ông Malfoy. Lần này tôi có thể giúp gì cho ông ?”

“Tôi cần ông tìm một người,” Lucius nói, giọng chứa đầy phẫnnộ khi nghĩ đến kẻ đó.

“Tôi có thể liên lạc với đồng nghiệp của tôi không ?” Cedric hỏi. Những vị đồng nghiệp không chính thức trong công việc, Seamus Finnegan, một sát thủ. Cả hai đều không dính líu gì nhau tỏng công vịêc, nhưng lại là bạn thân nhất từ hồi ở trường đại học và luôn cùng làm việc với nhau cho nhiều vụ. Dĩ nhiên, Cedric làm mọi việc ở nhà và vịêc chính thức, như xử lý luật sư và ảnh hưởng với nhà cầm quyền hay đại loại thế. Seamus lo mấy vụ mờ ám. Điều tra cá nhân không phải là giết người, và Cedric lại giỏi hơn Seamus khoản theo dõi.

“Không, tôi cần thông tin về hắn, chứ không phải cần hắn chết.” Rồi Lucius ngừng lạ. “Ít nhất là chưa cần.”

“Tên là gì ?” Cedric hỏi. Ông lấy ra một tời giấy trắng từ hộc bàn, tìm một cây viết để ghi chú.

“Jack,” Lucius trả lời.

Cedric viết tên xuống rồi ngừng lại, ngập ngừng. “Cái gì Jack ?”

“Chỉ là Jack.”

“Tôi cần họ, ông Malfoy à. Nếu không tôi sẽ không thể tìm được Jack mà ông cần,” ông nói, quay quay cây viết. “Để tôi nói cho ông biết rằng Jack vẫn là một cái tên thông dụng, mặc dù có vẻ cũ kỹ.” Ông hơi líu lưỡi khi dùng những từ nói giảm.

“Tôi không biết tên thằng khốn đó,” Lucius nạt. Cedric cầm tai nghe cách xa tai chừng một ngón tay, trừng mắt trong giây lát trước khi trả lời khách hàng.

“Vậy tôi e rừng tôi không thể giúp gì được cho ông,” ông nói đơn giản, bắt đầu đặt tai nghe xuống máy.

“Chờ đã !”

Nhà điều tra tư gầm gừ trong im lặng và lại đưa ống nghe lên, “Vâng, thưa ông Malfoy ?”

“Tôi cần tìm thằng chó đẻ đó, và tôi biết ông có thể làm được,” Ông nạt. Cedric khẽ huýt sáo. Khi một vị khách hàng chửi thề, hẳn vị ấy đã điên tiết lên rồi. “Hắn đánh cắp nửa triệu dollar ngay dưới mũi tôi !”

“Wow,” Cedric nói, rất bị ấn tượng. “Sao ông biết ?”

“Vì con vợ lăng loàn của tôi đã đưa cho hắn !” Lucius gào to. Cedric chậc lưỡi. Người đàn ông này đang ghen, ông biết được qua giọng điệu. “Có rất nhiều Jack chạy lông bông trong đất nước này, tôi biết là vậy. Những không đâu phải là chuyện thường ngày khi mà thằng Jack đó có nửa triệu dollar.”

“Vậy, ông muốn tôi tìm Jack đã lấy đi nửa triệu dollar hử ?”

“Đúng vậy.”

“Ông có vẻ giận đến mức giết hắn rồi. Ông có chắc là muốn như vậy không , thưa ông Malfoy ? Ông là khách hàng tốt nhất của chúng tôi mà. Giảm 30% cho ông, nghe thấy sao ?” Cedric ra giá với một nụ cười nhếch.

Bên kia đường truyền, ông có thể nghe thấy Lucius giễu cợt “Tôi sẽ suy nghĩ về cái giá này, nhưng ông phải tìm được nhiều thông tin nhất có thể.”

“Ừ hử.”

“Và tôi muốn mọi thứ, mọi chi tiết nhỏ. Tôi muốn biết hết, từ nơi hắn sống cho đến số lần hắn thủ dâm mỗi ngày !”

Rầm một tiếng từ chiếc điện thọai.

Cedric nhìn về phía nó và lại khúc khích cười. Đúng là rất thú vị khi nghe thấy tiếng giận điên lên của khách hàng qua điện thoại, và ông Malfoy là một trò giải trí nhỏ.

Giờ thì…. Jack…

-------------------



“Cút !” gã đàn ông hét vào mặt Harry khi quẳng cậu bé ra khỏi cửa tiệm. “Không đọc thấy bảng ở ngoài hả, thằng lưu manh ? ‘KHÔNG CẦN GIÚP VIỆC’!”

Harry nhìn về cửa trước của cửa hàng tạp phẩm, mặt đỏ lựng lên vì tủi nhục. Em có thế cảm thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn về mình, nhìn chằm chằm thằng bé nhếch nhác, ăn mặc như thằng hề với mái tóc rối, vừa bị đuổi ra khỏi cửa tiệm. Một bà mẹ ôm lấy hai đứa nhỏ tránh xa em ra, cả ba đều dơ dáy hơn em, hoặc cũng có thể em bẩn hơn. Có vấn đề gì chứ ?

Cuối cùng em xoay đi rời khỏi tiệm, lòng chùng xuống trước khi nỗi sợ hãi chạy khắp mạch máu ngay lúc suy nghĩ về dòng thư đó. Em đã quên đi rằng, quá đủ nhục nhã rồi. Em lên bước qua cửa hàng tiếp theo, lại ngẩng cao đầu. Trước khi em bước đến gần cửa tiệm năm bước chân, thì người chủ hất đầu qua và lạnh lùng nhìn em.

Biến đi, cái nhìn nói với em như thế. Đi đi, thằng ăn xin.

Em nhanh chóng quay đi và chạy khỏi con đường. Qua một hoặc hai con phố, không có ai nhìn em như một kẻ bơ vơ nữa. Mọi người đi qua em, chỉ coi em như một thằng lang thang khác mà thôi.

“Tôi không phải là kẻ lang thang,” em thì thầm khi ngừng bước chân. Em nhìn xuống, ngó vào chiếc quần rộng thùng thình nhếch nhác đầy vết bẩn. Ngón chân đầy đất : bùn, cứt heo, phân gà, hoặc thứ gì đó mà em thậm chí không muốn nghĩ đến. Mái tóc em rối tung lên. Em thật thảm hại.

Chẳng trách họ đều đuổi mình đi, em nghĩ khi em lại gục xuống đường, lưng tựa vào một bức tường cũ kỹ. Mình là một thằng ma cà bông. Mình trông giống như vậy, có mùi giống như vậy, và… và ai cũng nghĩ mình ghê tởm.

Em trông theo những người đàn ông mặc áo măng-tô đang xếp hàng ở phía bên kia đường, chờ đợi một ổ bánh mì để mang về nhà. Dòng người cứ tiếp tục qua nhiều căn nhà, thẳng đến cánh cửa một nhà thờ. Dạ dày của em co lại khi em nhìn thấy một người đàn ông bước ra khỏi cánh cửa khác, mang theo một ổ bánh.

Em đã chẳng ăn gì trong hai ngày rồi; Tom, và ai đó đi với hắn đã lấy hết thức ăn trong thùng xe. Hộp tiền của Percy bị phá mở, tiền cũng mất. Chút tiền thừa còn lại, Harry đã ăn hết rồi.

Và giờ thì, vào ngày tìm việc mới nhất, đang hau háu nhìn người ta với ổ bánh mì trên tay. Em khẽ liếm đôi môi khô khốc trong cơn đói khát khi người đàn ông đi qua em. Ý nghĩ ăn cắp hiện lên trong óc. Người đàn ông quay đi như thể biết em suy nghĩ nghĩ, và quẳng cho em một ánh nhìn trước khi tiếp tục bước đi.

Harry thở ra một hơi và nhắm mắt lại, hy vọng rằng bản thân sẽ chết đi để không phải đối diện với chuyện xảy ra ngày hôm sau.

Giống như James.

Harry sụt sịt khi nghĩ về ba, người mà em gọi là một thằng hèn vì đã để lại cho em một đống rắc rối. Liệu em có hèn như James ? Cha nào con nấy ? Có phải điều đó là thật ?

“Mày thật ngu,” cuối cùng em tự nói với bản thân.

Ngày mai. Tom cần tiền ngay ngày mai. Thậm chí dù em có tìm được việc, cũng không có cách nào trả nổi. Không thể khi mà liên quan đến tiền trong một tuần, hay vài ngày còn lại. Ai có thể cho em mượn tiền cơ chứ ?

Draco… Không, mày còn chưa trả tiền lại cho anh ấy.

Nhưng liệu có ai khác thèm quan tâm đến món nợ của mình hay bạn mình cơ chứ ? Malfoy cũng sẽ không, nhưng mà…

Mình không muốn như thế.

Thân thể em run lên khi nghĩ về đêm đó. Đứa nhỏ của em khẽ nhô lên và em lại đỏ ửng mặt, xấu hổ vì bản thân còn có thể nghĩ đến việc đó. Đêm đó là đêm tuyệt nhất mà em từng có kể từ khi đến New York. Draco đã cho em mượn tiền. Droco không sợ bị mất một trăm dollar.

Nhưng đây không phải là một trăm, mà là năm ngàn.

Liệu Malfoy có cho em được năm ngàn ? Harry nhận ra rằng không đời nào. Và xin tiền anh ta như một con điếm. Em đã tự hứa không bán mình nữa. Thật ghê tởm và thấp hèn, đặc biệt là khi cả Harry và Draco đều là nam giới. Không đề cập tới việc bất hợp pháp, mà là nỗi nhục vì bị coi như một kẻ thấp hèn bởi toàn xã hội.

Những Ron sẽ chết, và Fred, George. Cả Dean nữa, nếu họ đã vẫn chưa giết nó.

Mặt trời đã tắt.



------------------------

“Trông mình thật xấu xí,” em nói với bản thân khi em nhìn xuống bóng mình phản chiếu trong mặt hồ bên cạnh thùng xe. “Và bốc mùi nữ.”

Hình ảnh của em không trả lời.

Trời đã tối, gần chín giờ khi Harry về đến nơi. Em đã vận chiếc áo và quần còn tốt nhất, mặc dù trông đã gọn gàng nhất, vẫn có dấu bồ hóng và sút chỉ. Em gội đầu, cố đè mái tóc rối xù nhưng chẳng thành công. Và mặc dù em đã tắm, cái mùi dơ dáy vẫn lượn lờ trên em.

“Anh ta sẽ gọi mày là một thằng nhãi láo toét, và cười nhạo mày cho coi.” Em cắn môi dưới, nói với chính mình. “Anh ta sẽ gọi mày là một thằng điếm, đồng tính, ma cà bông, ghê tởm.”

Em xoay lưng lại với cái hồ, không thể nhìn vào bóng mình lần nữa.

“Percy à ?” em thì thầm và đi đến ngồi bên cạnh Percy, “anh có nghĩ rằng mọi người muốn em đi đến thiên đường như anh không ? Anh biết đó, những… kẻ bán thân ?”

Không có câu trả lời.

“Em hy vọng rằng mình sẽ đến được Thiên đường.”

Im lặng.

“Nếu anh còn sống, anh có nghĩ rằng em ghê tởm không ?”

Vẫn lặng thinh.

“Anh ta liệu có đuổi em đi không ?” Em lại nhìn vào tấm bia của Percy, “Xin đừng để anh ta đuổi em đi.”

Một con dế khẽ gáy lên.

“Xin anh đấy Percy,” em lại nói, mắt ngấn nước. “Em đã làm chuyện có lỗi với anh em của anh. Đừng để Draco đuổi em đi, dù đó là sai trái.”

Percy, dĩ nhiên, không thể trả lời.

“Em nên đi đây,” Harry cuối cùng nói. Em đứng dậy, phủi bụi khỏi áo quần. Cũng đã gần chín giờ. Draco có thể đang ở nhà, hoặc không. Tất cả những gì Harry có thể làm là hy vọng anh ta có ở nhà và em không bị đuổi đi.

Mặt trăng như đi theo Harry khi em lặng lẽ bước khỏi ngôi mộ. Xoay người vài cái, cậu bé tóc đen cuối cùng đã đến dưới phố. Em chậm rãi bước đi, hướng về phía căn nhà lớn, chờ đợi bị cười chê.

Em biết sẽ chẳng có ích gì. Sẽ không được gì. Nhưng lúc trước đã có tác dụng, dĩ nhiên là em không hề muốn điều đó.

Sau mười phút, em đã đến được phía căn nhà lớn, đứng bên ngoài như mọi khi. Vài ngọn đèn đã sáng, chứng tỏ là có ai đó ở nhà.

Trái tim đập dội vào lồng ngực, Harry đến gần căn nhà lớn, nhìn lên trên, cố tìm phòng ngủ của Draco. Em nhớ được phòng ngủ của Draco. Đó là căn phòng có ban công và cửa cổ gần như có ở mọi bức tường trong phòng.

Nó có khung cửa màu xanh lá, Harry nhớ ra, khẽ mỉm cười.

Em hít một hơi thật sâu và cố trấn định dây thần kinh. Ngôi nhà thật lớn, phòng của Draco ở đâu nhỉ ? Em không muốn chuốc lấy rắc rối, nên tất nhiên em sẽ hỏi người quản gia hoặc ai đó trong gia đình đi mở cửa và không biết em là ai.

Hoặc có lẽ Draco không ở nhà. Trái tim Harry nặng nề, óc cầu xin Draco có ở đó. Em chẳng thể có cách nào tìm được anh ta trên con đường đông đúc. Em cũng không thể vào quán ba… em còn quá nhỏ và trông như một thằng vô gia cư. Draco chỉ có thể đi đến những nơi được bảo vệ tốt, chứ không phải mấy quán còi cọc.

Nếu anh ta không có ở đây…

Mắt Harry sáng lên khi em nghe thấy tiếng cười quen thuộc đến từ phía bên kia của căn nhà. Em nhanh chóng đi đến góc đường, chửi rủa bản thân ngu ngốc. Căn nhà nằm ở góc đường. Phòng của Draco chắc hẳn ở phía bên kia.

Và đó là ban công của phòng Draco.

Trái tim đập nhanh của Harry chợt nhảy vào trong họng khi em bắt gặp bóng dáng của Draco Malfoy từ cửa sổ bên cạnh ban công.

“Cảm ơn Chúa,” Harry thầm nói, và mỉm cười. “….Percy à.”

Em đã bước gần đến cửa trước để gõ thì nghe thấy một tiếng cười khác. Tiếng cười của phụ nữ. Em quay lại lần nữa để nhìn ra một bóng dáng một người kháng với mái tóc dài xoăn – đang nắm lấy cánh tay của Draco. Cô ta thì thầm gì đó và anh lại cười, hòa với tiếng khúc khích của cô. Họ nhanh chóng di chuyển khỏi cửa sổ.

Anh ta đã có người cho đêm nay rồi, thằng ngu à.

Cánh cửa ban công mở ra và Harry trông thấy người phụ nữ bước ra, vận một chiếc váy ngủ màu hồng. Không lớn hơn hai mươi lăm, đường cong hoàng mỹ, xinh đẹp, nắm tay Draco, cố kéo anh ra.

Mày nghĩ là anh ta thích mày hơn sao ?

Một cục đá chèn giữa họng em khi hơi thở em của em run lên.

Thật ngây thơ.

Em nhanh chóng xoay đi chạy khỏi căn nhà lớn khi Draco bước ra khỏi ban công bên cạnh người phụ nữ. Bước chân nặng nề biến thành từng bước chạy nước rút.

Em chạy về phía cuối thành phố, cố biến mất trong đám đông như em đã từng làm ở Sarasota. Những con người không mặt mũi đi qua em khi em cứ tiếp tục bước đi.

Draco cũng không còn nữa.

Em cần tiền vào ngày mai.

Ron sẽ bị giết.

Cặp sinh đôi cũng thế.

Và Dean, nếu cậu ấy chưa chết.

Nếu hắn muốn tiền vào một ngày, hắn chắc chắn là mình phải có được dù có chuyện gì xảy ra.


Em cần tiền. Harry thở yếu ớt khi dựa vào một cột trụ. Bao tử em quặn lên dữ dội, yêu cầu sự chú ý mà nó chưa từng nhận được. Mùi của bánh pizza đầy ắp trong mũi, phủ kín mọi giác quan của em. Mắt em mờ đi khi mùi thức ăn cứ tiến về phía em, hết lần này đến lần khác. Em nhìn lên, hy vọng tìm thấy cửa hàng pizza.

Ngay kế bên tiệm pizza là tiệm trang sức. Những món nữ trang nhấp nháy về phía em từ cửa sổ. Em bước đến gần hơn, mắt đánh giá từ bảng giá bên mỗi món. Hai trăm dollar cho một sợi dây chuyền hồng ngọc, tám mươi chín dollar cho chiếc nhẫn đó, và một trăm chín mươi chín cho một đôi khuyên tai ngọc trai….

Tất cả trang sức và tiền đều đáng giá, nếu nó là của em.

Em nhìn xuyên qua cửa sổ vào bên trong cửa hàng. Trang sức bên trong còn đẹp hơn, dĩ nhiên là đáng giá nhiều tiền hơn.

Người đàn ông với đôi mắt gấu trúc hung tợn nhìn em, khiến Harry co rụt lại. Em hít lấy một hơi khác khi một viên đá quý khác nhấp nháy với em tại khóe mắt. Người đàn ông vẫn dõi theo.

Tiến lên đi, đôi mắt đen nhỏ như muốn nói. Lấy chúng đi. Lấy đi rồi biết chuyện gì sẽ xảy ra với mày. Thách mày đấy, nhãi con.

Harry run rẩy dưới ánh mắt đó. Một làn gió lạnh ập vào em khi mắt em lại một lần nhìn về phía tiệm trang sức. Những viên đá quý có thể cứu mạng các bạn em, chỉ cần những viên ở cửa sổ thôi.

Harry nhìn về “bóng” của mình. Em ốm nhách, dơ bẩn và bốc mùi. Cánh tay em cũng bắt đầu có cơ bắp. Em đã không ăn mấy ngày rồi, và em đói khát. Nhưng ham muốn quá mạnh mẽ. Bạn em cần em. Chỉ cần em lấy những món trang sức kia.

Có một hòn đá lớn trên mặt đất. Em nhặt lấy nó. Hòn đá rất nặng và mặt kính có vẻ mỏng manh. Người đàn ông đang bận với một đôi khách.

Harry đập hòn đá vào cửa sổ.


Đọc thêm!

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Tìm thấy tình yêu trong đau khổ chương 14

Một tuần đã trôi qua từ khi Percy ra đi. Một tuần lễ đau buồn, và chẳng còn việc cho Harry nữa. Bốn này để làm quan tài cho thi hài. Ba ngày đào huyệt. Hai ngày đặt xác của Percy vào trong quan tài và đặt quan tài vào huyệt rồi lấp lại.

Đó là một tuần lễ tĩnh lặng và ảm đạm, mặc dù nếu nhìn vào bầu trời, chắc hẳn người ta sẽ thốt lên rằng đây là một tuần tươi đẹp. Mặt trời chiếu sáng mọi lúc và ngôi sao nhấp nháy súôt đêm.

Mẹ thiên nhiên không quan tâm đến cái chết của Percy, thậm chí chẳng cho anh một ngày buồn bã đúng nghĩa với sấm và mưa.

Ngày thứ bảy để tang, và Harry nhắm mắt lại. Nhà Weasley đã đi ra ngoài để viếng, chỉ nhìn lên bầu trời và, thỉnh thỏang, nói chuyện với Percy như thể người anh trai đó vẫn chưa chết.


Harry và Dean ở trong nhà, mặc niệm theo cách của họ. Dean chẳng nhỏ lấy một giọt nước mắt, mặc dù thằng bé da đen vẫn nhìn không chớp mắt cái nơi mà họ để đồ. Harry chỉ ngó theo những thứ gì đó nào đó di chuyện; bọ, chuột, hoặc ánh sáng nhập nhòe của cây nến.

“Ảnh là một người tốt,” Dean lặng lẽ nói. Harry nhìn lại. Một tia sáng vui vẻ và bất ngờ ánh lên trong đôi mắt u sầu. Họ đã chẳng nói với nhau cả ngày nay.

“Ai ? Percy ?” Harry hỏi. Dean gật gật đầu. “Ừ, tôi nghĩ là ảnh rất tốt.”

“Ảnh là một trong số ít người ở thị trấn thực sự tốt với tôi, mặc dù ảnh đã nói rõ là ảnh không có hứng thú bắt bạn với tôi,” Người bạn của Harry tiếp tục.

“Anh ấy là một người rất tốt,” là tất cả những gì mà Harry đáp lại, cảm thấy thật bất ngờ đến kỳ cục. Percy luôn cố tỏ ra là bạn với mọi người, nhưng rõ ràng là tại sao anh ấy không muốn làm bạn với Dean.

“Ảnh luôn tỏ ra công bằng, thậm chí với cả tôi. Ảnh cố mời tôi đến dự một buổi tiệc sinh nhật của ảnh, nhưng mẹ ảnh không cho phép.” Một tia đau buồn lóe lên trong đôi mắt to màu nâu của Dean khi nó nghĩ tới quá khứ. “Ngày hôm sau, ảnh lấy cho tôi một miếng bánh và xin lỗi.”

“Ảnh là một người rất tốt,” Harry lập lại.

Lại một khoảng lặng của cả hai khi cùng nhìn vào ánh nến, từng giọt sáp nhỏ xuống và ngọn lửa tí hon khẽ lung lay.

“Ừ, ảnh tốt lắm,” Dean lại nói, phá vỡ yên lặng.

“Ừ,” Harry gật đầu.

Một sự căng thẳng kỳ lạ tràn ngập trong phòng khi họ nhìn nhau. Rồi quay đi. Bên ngoài, họ có thể nghe thấy tiếng Fred khe khẽ nói, Ron sụt sịt, và George cố làm một câu chuyện đùa cợt về xác ướp khác, nhưng chẳng ai cười nổi. Sau một khắc, Dean đứng dậy và đi về góc phòng. Nó lấy túi của mình, một bao tải màu nâu thủng lỗ chỗ. Harry vẫn nhìn nó khi mở ra và lục lọi tìm đồ.

“Bồ tìm gì thế ?” Harry hỏi, giọng em còn hơn cả thì thầm khi một chiếc áo màu xanh lá, phai màu rơi ra khỏi túi.

Một đôi vớ rớt xuống, sau đó là một cái khăn rằn. Lại lục lọi.

“Ảnh để lại cái gì đó cho bồ,” cuối cùng Dean nói. Harry nghẹo đầu, hứng thú nhìn.

“Percy để lại cái gì đó cho tôi hả ?” em thì thầm.

Dean ngập ngừng. “Ừ.”

“Ảnh để lại cái gì vậy ?”

Dean không trả lời em, chỉ lại lục tìm trong túi. Cuối cùng nó mò xuống đáy bao, cố tìm “thứ” đó. Và nó nắm lấy một cái gì đó và lấy lên. Harry nghĩ nó giống như một nhà ảo thuật đang kéo một con thỏ ra khỏi nón, một thứ gì đó mà nó hay trông thấy lúc nhỏ. Nhưng đó không phải là con thỏ, dù vì sao đó mà Harry cứ đinh ninh như thế. Đó là một lá thư được niêm phong.

“Ảnh viết cho tôi một lá thư ?” Harry hỏi khi em đứng dậy và nhận lấy lá thư từ tay Dean. Bề mặt của tờ giấy nhăn nhúm, cũ kỹ. Bên góc còn có vài dấu răng nhỏ xíu mà Harry chỉ có thể đoán là vết răng của chuột.

“Không,” Dean trả lời. Cậu bé tóc đen hít một hơi sâu. “Là thư tuyệt mệnh của ba bồ.”

Em nhìn xuống lá thư, lưng nó chợt lạnh đi khi nó nhìn thấy chữ viết của ba trên bề mặt. Gửi Harry Potter, lá thư viết. Từ James Potter. Xin hãy đưa lá thư này cho con trai tôi.

“Percy bảo tôi giữ nó. Ảnh nó có thể ngày nào đó cậu muốn đọc.”

“Không muốn,” Harry nhạt nhẽo nói, nhìn vào chữ thảo của bao, không có một cảm xúc nào.

“Vất nó đi.”

“Tôi nghĩ là ảnh đã đốt nó rồi. Tôi đã nói với ảnh là hãy đốt nó đi,” em thì thầm, đặt lá thư qua một bên, chẳng buồn mở ra xem. “Tôi không muốn đọc một bản di chúc của một thằng hèn.

“Đây là những dòng cuối cùng của ba bồ.”

Harry chỉ lạnh lùng nhìn nó, không trả lời. Sau một lát, Dean quay đi.

----------------------------------------

“Bà có biết tôi vừa nhận tin gì sáng nay khi đến ngân hàng không ?” Có tiếng gầm gừ trong giọng nói của Lucius khi ông nhìn về phía con trai và vợ mình. Trong tay ông là một tách cà phê, và ông bóp chặt lấy nói, nếu ông không điên tiết lên như vậy, ông đã lo lắng về việc làm bể cái tách.

Draco đặt cuốn tạp chí rẻ tiền đang đọc dở xuống khi Narcisssa bình tĩnh đặt tách cà phê của mình. Bà nhướng một chân mày về phía chồng mình, mặt tẻ nhạt, chả buồn quan tâm. Bà đối diện với cặp mắt của Lucius, chân mày càng nhướng cao hơn.

“Có ai đó đã lấy nửa triệu dollar mười ngày trước từ tài khoản cùng đứng tên của chúng ta, Narcissa à,” ông nói, nhấn mạnh tên của vợ mình.

“Vậy thì sao ?” bà lạnh lùng nói, phá vỡ tầm nhìn và nhấp một ngụm cà phê. Đen, không kem, không đường. Đó là kiểu bà thích.

Đôi mắt của Lucius nheo lại khi ông hít một hơi thật sâu. “Bà lấy nửa triệu dollar để làm gì ?”

Draco thở dài và lại cầm quyển sách lên, cố gắng nhồi chữ vào đầu … và hy vọng là tránh phải vướng phải… cái mà anh có thể biết trước lại là một cuộc cự cãi dài hơi khác. Tới rồi đây, anh nghĩ khi đôi mắt xoay trở lại dòng đang đọc dở.

“Đó không phải là nửa triệu,” Narcissa gắt, dùng đúng kiểu mà Jack đã dùng với bà, “Chỉ là năm trăm ngàn dollar thôi.”

Lucius nghiến chặt răng trong căm giận khi ông đập mạnh chiếc tách xuống bà. Cà phê bắn lên mặt bàn gỗ và rơi từng giọt xuống sàn, tạo thành một đọng nước nhỏ màu nâu. Ông không để ý tới nó khi trừng mắt về phía vợ.

“Đừng có đùa tôi, thưa bà,” ông rít lên. “Bà đã làm gì với nửa triệu đó hử ?”

Bà nhún vai và quẳng cho ông một cái nhìn ghê tởm. “Bần tiện,” bà thì thầm dưới hơi thở.

“Bà đã làm gì với đống tiền đó ?!” ông rống lên, nắm tay nắm chặt.

“Xài rồi ! Ông còn muốn gì nữa ? Tôi cho cá ăn rồi ?!” bà hét lên và hất tóc về phía ông. Đôi mắt màu xám của Lucius càng nheo lại khi nhìn Narcissa. Cơn giận bập bùng lên trong mắt khi bà vòng tay lại, gác một chân lên chân còn lại và cười mỉa mai. Bà đang nói dối.

“Bà đưa nó cho ai ?” ông nạt, đến gần bà.

“Lũ cá dưới sông Hudson ấy,” bà nạt lại, nhìn thẳng vào mắt ông, không hề chớp lấy một cái.

“Đừng đùa với tôi.”

“Tôi đâu có đùa.”

“Bà đưa cho ai hả ?” ông lại hỏi.

“Quan tâm việc của mình đi !” rốt cục bà hét lên, đứng bật dậy. Họ càng trừng mắt nhìn nhau trên cùng một cấp độ, cùng một chiều cao. Nếu mình mang giày cao gót, thì lão còn thấp hơn cả mình, Narcissa nghĩ và lại mỉa mai. Jack cao hơn Lucius, cao hơn nhiều.

“Khi bà hoang phí với tiền của tôi thì đó là việc của tôi rồi,” ông nói, hừ mũi khi ông trỏ một ngón tay vào bà.

“Ông thật bần tiện,”

“Giờ thì thằng đĩ đực nào đã tiêu tốn của bà nửa triệu hử ?” ông lạnh lùng hỏi.

“Tôi không thèm tìm một thằng điếm đâu,” bà nạt, ngực phập phồng vì lửa giận. “Giờ thì lấy mũi ra khỏi việc của tôi đi !”

“Bà đưa cho ai hả ?” ông hỏi lần cuối. Draco khá tò mò nhìn ba mẹ mình từ đằng sau cuốn tiểu thuyết.

Môi Narcissa cong lên, chuẩn bị quẳng một kết quả trêu ngươi khác vào ông chồng. Đôi mắt bà sẫm lại, buồn chán nhìn vào đôi mắt xám của Lucius. Bà suy nghĩ lại, suy nghĩ, quyết định không chọc giận ông.

"Jack," thay vào đó bà chỉ nói đơn giản, cố ngăn một tiếng cười khi trông thấy gương mặt chồng bà chuyển từ giận dữ sang hoài nghi.

“Jack là ai ?”

“Người đàn ông mà tôi đưa tiền cho,” bà nói. Một câu trả lời đơn giản khác. Và trước khi ông có thể hỏi thêm, bà nhanh chóng quơ lấy giỏ xách và rời khỏi phòng, đóng sầm cửa lại phía sau.”

“Jack là ai ?” Draco hỏi, đặt sách xuống. Lucius rít lên và rời khỏi phòng, và… không buồn trả lời. Draco nhún vai và lại đưa quyển sách lên.

-------------------------

Khi Harry trở lại chỗ làm vào ngày hôm sau, em đã biết, dù chẳng bất ngờ gì, chỗ rửa chén của em đã bị một đứa khác lấy mất. Một thằng bé mười hai tuổi có tên là Colin Creevey từ đảo Rhode. Chút hy vọng nhỏ nhoi đã biến mất khi ông chủ vất cho em một vài dollar và đuổi em đi. Vai em chùng xuống khi bước ra khỏi nhà nhàng, cảm nhận mọi ánh nhìn.

Em không muốn trở về thùng xe để nói với mọi người về chuyện mất việc. Thật sự mà nói, họ cũng đã ngờ tới. Đều như thế. Công việc thì hiếm và bị thay việc rất dễ. Nhưng vẫn…

Harry lặng lẽ bước qua công viên, đi qua một vài đứa nhóc chạy loanh quanh mấy cái cây, đuổi theo sóc và bắt côn trùng trên đất. Một hai đứa ngừng lại để nhìn em, nhưng rồi chúng sớm chạy đi khi em nhìn lại.

Harry nhìn với cổ họng mắc nghẹn khi một đứa khoảng tám tuổi nắm lấy tay đứa em nhỏ ba tuổi, cố tách ra để bắt kịp với đám anh em còn lại. Tất cả đều ốm trơ xương, giấu mình trong đám giẻ rách mỏng manh và nhếch nhác.

Tụi nó sẽ thế nào khi mùa đông đến ?

Em cảm thấy may mắn. Đã từng may mắn.

Nhưng em đã không cảm thấy như thế.

Em dộng nắm tay vào trong tay và buộc mình bước đi. Em phải vè nhà và nói với mọi người. Cũng đã tối và họ cần được biết là phải đi tìm việc làm khác. Họ cần có việc làm.

Mặt trời đã khuất bóng, nghĩa là đã bảy giờ tối. Harry liếc nhìn lên trời một chốc trước khi đưa mắt xuống và thở dài. Dạ dày em quặn lên và chân em mềm nhũn khi bước từng bước thật lâu.

Nếu em đi bây giờ, em sẽ về nhà lúc tám hoặc chín giờ, thời gian đúng khi em trở về nếu có công việc. Em sẽ nói với họ sau. Có thể là ngày mai, tuần sau, hoặc là không. Ngày mai, em sẽ thử vận may đi tìm vịêc, và khi em tìm được việc, em sẽ báo với họ sau.

Ừ, em nên làm như thế.

Harry thở dài lần cuối và bắt đầu chạy. Gió lùa qua em khi cành cây bắt đầu đung đưa. Cái nóng của ngày hè đã biến mất, thay bằng vẻ mát lạnh. Bầu trời màu cam, đầy mây. Tối nay có thể sẽ có mưa.

Em ngừng lại hai lần để nghỉ, ba lần để xác định giờ, và đi loanh quanh các con đường, giết thời gian để về đúng giờ. Cuối cùng, em ngừng lại lần cuối, nhìn vào một chiếc đồng hồ cổ bên ngoài một tiệm đồ cổ. Chính xác là bảy giờ mười. Harry chạy hết tốc lực.

------------

Điều kì lạ đầu tiên mà em để ý thấy là tấm bia của Percy; nó bị ngã xuống, lộ ra một phần quan tài. Harry ngừng lại để đặt nó lại chỗ cũ, rùng mình khi nghĩ đến mấy anh em nhà Weasley lại đánh nhau. Em nhẹ nhàng lau đi vết bẩn vương trên bia mộ, khao khát đá cánh cửa mở ra để có thể hét vào họ vì việc phá hủy sự yên bình của Percy. Nhưng đó không phải là việc của em. Em không có tư cách đó; em chẳng phải là một đứa Weasley, hay có họ hàng dây mơ rễ má.

“Chào Percy,” em thì thầm với tấm bia khi em ngồi xuống bên cạnh nó.

Không có câu trả lời.

Thật là ngu khi chờ một tiếng đáp trả hử, em nghĩ. Percy dường như vẫn còn sống dù đã qua chín ngày.

“Đừng nói cho Ron hay mấy người khác nhé, được không ?” em tiếp tục, cảm thấy còn ngu ngốc hơn. “Em mất việc rồi.”

Em ngừng một chốc, như thể chờ đợi Percy trả lời.

“Anh thất vọng về em lắm hả ? Em còn thấy chán bản thân mình nữa là, và mọi người cũng sẽ thất vọng nếu biết được chuyện này.” Em sụt sịt, cảm thấy nước đọng nơi khóe mắt. Em quẹt chúng đi, thầm nguyền rủa vì nói chuyện với một người chết.

“Nhưng đừng nói với họ. Em không muốn làm ai thất vọng nữa. Bởi vì em sẽ không nói với họ đâu. Ngày mai em sẽ tìm việc và họ sẽ không biết được.” Em tính đùa ai chứ ?

Im lặng.

“Vậy nên Ginny bỏ đi, đúng không ? Nhỏ thất vọng về em, chắc nghĩ rằng em không thể là một người chồng đủ tốt,” em nói, rồi dừng lại. “Mọi người sẽ rất thất vọng nếu họ biết em đã từng làm gì.” Ý nghĩ của em khẽ nhớ về chuyện đêm đó với Draco Malfoy.

“Em đã làm mấy chuyện ghê tởm và đáng thất vọng. Một chuyện mà chẳng ai muốn nghe đến. Chuyện đó sẽ làm mọi người ghét em. Mọi người sẽ kinh tởm, và mỗi người trong bọn anh… kể cả anh… sẽ nhìn em bằng một cách khác. Và anh cũng sẽ chẳng thích em nữa đâu.”

Im lặng.

“Nói nhiều quá rồi. Không nói nữa. Em vào trong nhé ?” em nói, rồi giả vờ như Percy đang gật đầu đồng ý.

“Hẹn gặp anh ngày mai Percy,” em nói, rồi cắn lấy môi dưới. “Chúc em may mắn đi. Em nghe nói những người qua đời sẽ luôn bảo vệc cuộc sống của người họ yêu mến. Hãy cho em may mắn. Em cần nó.”

Im lặng.

“Em vào đây,” em nói. “Và em sẽ hét vào mặt chúng nó vì đã làm mộ của anh ngã.”

Em khẽ vỗ vào tấm bia khi đứng dậy và phủi bụi ở quần, cố làm bụi bay đi và đi về phía cửa.

Căn nhà rất lạnh, lạnh ngắt và im ắng. Harry rùng mình khi em đi đến cửa trước. Em biết có vài ngày Dean không làm bữa tối vì chẳng có ai ăn cả.

Chắc hôm nay là một trong số đó,
Harry dũng cảm nghĩ khi em đặt tay lên nắm cửa. Dạ dày em khẽ vang lên. Harry lắc lắc đầu, cố gắng tách mình ra khỏi cơn đói và xoay nắm đấm cửa, đẩy cửa vào.

Rất bề bộn.

“Ron ?” Giọng em vang lên trong phòng, khiến em giật mình.

"Fred? George?" Tất cả đều bị xáo trộn. Cái ấm và chảo nằm trên sàn và có dấu vết tro tàn bên cái bếp đang nằm vất vưởng. Mọi quần áo đều chất đống giữa phòng. Túi bị rạch và một nửa bị mất đi.

“Dean ?” Họ bỏ đi rồi ? Sao họ lại đi chứ ?

Harry thả nắm cửa ra khi em đi vào phòng, mắt quét khắp nơi. “Chuyện gì xảy ra vậy ?”

Không, họ không chỉ rời đi. Tất cả quần áo đều ở đây. Nhưng cái hộp gỗ của Ron thì bị mất, cùng với vài chiếc áo còn lành lặn của Fred hay George. Dao trên tường Dean dùng làm dụng cụ nấu ăn cũng mất. Một chiếc với len trắng nằm trên sàn.

Vớ của Dean. Dean mang nó sáng nay. Nhưng sao nó lại nằm trên sàn ?

Có chuyện, Harry nghĩ, hơi thở của em trở nên rõ ràng hơn khi em đi về phía đám quần áo. Nhưng chuyện gì ? Mọi người đâu cả rồi ?

Chiếc áo len chấm bi của Fred và George. Quần của Ron. Khăn rằn của Dean. Vớ của Percy. Vớ của Harry. Của Ron… Dean… Harry…. Một chiếc váy của Ginny…. Áo len màu hồng của Ginny…. Đôi giày làm việc màu nâu của Percy. Một đôi găng tay. Dây cột tóc của Ginny. Hầu như quần áo đều ở đây.

Chuyện gì vậy ?!

“Ron à ?” Em lại gọi.

Cây nến bị ngã xuống. Dấu sáp rơi vương vãi. Một vài cái đã bị dùng.

Nhưng Dean luôn dọn dẹp sáp đã dùng.

Trong một cái túi là một chai vodka.

Họ uống rượu à ? Không, không thể. Chẳng có đường nào khiến họ như vậy. Harry nhắm chặt mắt và lắc lắc đầu vài lần. Chỉ khi em mở mắt ra em mới để ý đến một đuôi thuốc lá trong một cái chén. Không phải của họ. Ai đó đã vào thùng xe. Nhưng là ai ? Họ không đụng chạm đến ai. Họ có thể làm gì được chứ ?

Một mảnh giấy phấp phới bay lên khi cơn gió lạnh dạo vào phòng. Toàn thân Harry căng lên khi nghe thấy tiếng động lúc mắt em quét qua, lần này cẩn thận hơn, quanh căn phòng. Chúng chạm vào một phong thư để mở.

Lá thư tuyệt mệnh của ba em bị mở toang, phong thư nằm trên sàn. Còn lá thư thì bay phấp phới.




Đọc thêm!

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Tìm thấy tình yêu trong đau khổ Chương 13

"Jack and Jill went up the hill..."

Narcissa khẽ cười với người tình. "To fetch a pail of water."

Gã đàn ông nằm trên giường đặt một cánh tay quanh eo bà và hát tiếp bài hát thiếu nhi. "Jack fell down and broke his crown..."

And Jill came tumbling after.

Không ai hát tiếp dòng cuối cùng khi môi hai người chạm vào nhau. Đó là một vòng xoay mà cả hai tạo ra cho chính mình. Cứ như là một nghi thức.

Jack and Jill.

“Em nhớ anh, Jack của em,” bà say mê thì thầm khi buông ra. “Đã bao lâu rồi nhỉ ?”

“Anh vướng phải một số chuyện,” ‘Jack’ của bà trả lời.

“Chuyện ?”

“Rắc rối. Rắc rối phiền phức cứ bám lấy anh,” Hắn nói khi bàn tay xoa xoa ngực bà, khiến bà bật cười.

“Anh cứ luôn gặp rắc rối,” bà bông đùa.

“Em biết mà.”

“Ừm.”

“Tiệc cưới của Pettigrew đã mời anh. Thằng khốn đó nhặng xị lên vì cái hôn lễ đó khi hắn đưa anh số tiền mà mình đòi. Rồi gây nhau.”

“Và hắn cưới con nhỏ đó, Weasley hay gì đó phải không ?” bà nhướng mày hỏi. “Nó còn bé quá !”

“Mười ba, Pettigrew nói với anh.”

Narcissa mỉa mai. “Đồ ấu dâm.”

“Thì cũng bằng tuổi em khi hai đứa mình gặp nhau,” gã đàn ông nhắc nhở.

“Nhưng lúc đó anh còn trẻ. Trẻ hơn cái gã…. Chuột già đó. Em quên mất rồi – lúc đó anh bao nhiêu nhỉ ? Khoảng hai mươi ?”

Hắn cười và phẩy tay. “Rắc rối rồi đây.”

“Rắc rối đến mức anh bỏ rơi em gần hai tháng ?” Bà bĩu môi và vỗ vỗ vào tay hắn, trước khi bà nhìn thẳng vào hắn qua hàng mi vàng óng, đòi hỏi một câu trả lời.

“Bỏ rơi em ?” Hắn phá lên cười chế nhạo. “Jack bỏ rơi Jill ? Ô, cái ý nghĩ đó đáng sợ thật, em không thấy vậy sao ? Họ cùng nhau lên đồi, đôi bạn thân nhất, và còn hơn cả thế.” Hắn nắm lấy tay Narcissa và bà cũng cười. “Nhưng nó đã xảy ra, đúng không ?” Narcissa ngừng cười và quăng cho hắn một cái nhìn hoài nghi. “Chỉ có Jill bỏ rơi Jack.”

“Cái gì ?” Bà la lên. “Ai bảo anh thế ?”

“Jill đã không rớt xuống theo cậu bé,” hắn nói đơn giản. “Jill luôn trượt xuống đồi cùng Jack.”

“Vậy ai sẽ kéo Jack lên đồi ?” Narcissa nói, nhếch môi, vươn tay vuốt ve ngực hắn. “Nếu Jill cũng ngã, thì sẽ… tệ hơn nhiều, đúng không. Đồi rất dốc. Họ có thể không đủ sức để tiếp tục leo lên.”

“Rất đúng…” Hắn thì thầm và với lấy hộp thuốc lá nằm trên bàn cạnh giường. Lấy ra một điếu và nhanh chóng châm lên. ‘Jack’ rít một hơi thật sâu và thở dài. ‘Vậy Chàng hiệp sĩ cứu thế đang làm gì vậy ?”

“Kiếm thêm tiền.” Bà bật cười. “Chẳng phải các chàng hiệp sĩ luôn tuyệt vời theo kiểu đó sao ? Luôn nghĩ rằng mỗi ngàng hầu là một thiếu nữ trong nghèo khổ” Hắn liếc nhìn bà. “Nhưng dĩ nhiên, Jill luôn yêu Jack hơn bất kỳ một hiệp sỹ nào.”

“Tốt đấy.”

“Vài mối làm ăn đã rơi rụng rồi. Trong con số tăng lên. Có hai người đã từ bỏ Tập đoàn Malfoy hôm qua. Lucius bắt đầu lo lắng,” bà nói thêm.

Lại một cú rít, “Cũng không có nhiều con nợ có vẻ xoay chuyển được. Anh cần năm trăm ngàn để hcuyeern hàng từ Canada trong tháng tới.”

“Nửa triệu ? Anh mua cái gì thế ?”

Hắn nhướng một bên chân mày với bà. “Không phải nửa triệu, chỉ năm trăm ngàn dollar thôi.”

“Giống nhau cả.”

“Năm trăm ngàn dollar có vẻ ít hơn nhiều.”

“Chẳng khác gì nhau.”

Hắn phẩy tay. “Anh sẽ không giải thích nhiều với em đâu, em sẽ chẳng bao giờ hiểu được.”

Bà bĩu môi. “Năm trăm ngàn là quá nhiều.”

Hắn khịt mũi. “Em cưới một trong số những gã giàu có nhất đất nước. Đừng nói với anh là em không xoay được năm trăm ngàn.”

“Em không thể,” Narcissa nói. “Lucius sẽ để ý. Năm trăm ngàn vẫn là con số lớn, anh hiểu mà. Gã đang nghi ngờ em. Với lại, anh có bao giờ cần hơn hai ngàn một lúc đâu.”

“Vậy thì hãy rút 2000 dollar trong hai trăm mươi lần nếu em muốn,” hắn nạt, “Anh cần nó hôm 31/7.”

------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ba mươi mốt tháng bảy. Sinh nhật thứ mười lăm của Harry Potter. Và dĩ nhiên, em chẳng hề nói với ai. Em làm những việc thường nhật mỗi sáng, thức dậy, tắm rửa, thay quần áo, ăn sáng và đi làm. Ron không nhớ hôm nay là sinh nhật của em. Những người khác hoặc không biết hoặc không quan tâm. Vậy cũng tốt. Em cũng đâu chờ quà sinh nhật.

Ron đang ngồi cạnh Percy, năm lấy tay Percy khi em rời nhà. Dean đang ở ngoài với tụi sinh đôi.

Chúc mừng sinh nhật tôi, Harry khẽ hát với chính mình khi lê trên đường…

“Anh có cần nước không, Percy ?” Ron thì thầm. Percy đang nhắm chặt mắt, khẽ lắc đầu.

“Ra ngoài đi,” anh nói. “Hưởng thụ không khí đi. Đi đi.”

“Nhưng mà…”

“Anh ổn mà.

Ron trĩu mắt nhìn người anh trai bệnh tật ốm yếu. Môi Percy mỏng và khô. Hai má đỏ bừng và nóng hổi trong khi toàn thân lạnh ngắt. Không thể nào, Ron nghĩ, ai mà có thể bệnh lâu như vậy ? Percy đã khỏi rồi mà. Chúa ơi, chuyện gì đang xảy ra ? “Anh không ổn. Anh bị bệnh.”

“Anh khỏe.”

“Không.”

“Đi đi, Ron.”

Ron thả tay anh ra. “Nếu anh thấy cần.”

“Anh muốn ở một mình một chốc.”

“Được.”

Percy có thể nghe thấy bước chân của Ron thường dừng lại. Anh biết Ron đang đấu tranh tư tưởng liệu có nên để mình ở lại một mình trong thừng xe. Sau một hai phút, Percy cuối cùng cũng nghe thấy tiếng đóng cửa. Anh ho một tiếng, theo sau là một tràng thở dài.

Chúa ơi, anh cảm thấy mệt mỏi.

Anh nhẹ nhàng đẩy tấm chăn rách và chậm rãi ngồi dậy, từng chút một. Đã từ rất lâu kể từ khi anh ngồi thẳng dậy. Đầu óc quay mòng, mỗi khớp xương trong cơ thể như run lên.

Mình phải làm gì đây ?

Chẳng có gì, chẳng có một thứ gì mà anh có thể làm. Anh là một con thuyền đã nát. Ý nghĩ đó như đập vỡ trái tim anh. Anh mới bao nhiêu chứ ? Ồ, phải rồi, mười tám, sắp mười chín.

Sao mình lại rơi vào bước đường này ? Một người làm thuê, anh nhớ đến. Tên của anh ta là gì nhỉ ? John Goodman,đúng vậy. John rất tốt với anh khi còn ở tiệm hàn, chỉ cho Percy cách khởi động máy, làm sao để hàn các món đồ bị vỡ, cứ như vậy. John là một người bạn.

Nhưng anh ta luôn ho không ngừng.

Percy từng nhắc anh đi gặp bác sỹ, nhưng John bảo không. Anh nói bác sỹ luôn là một cái máy hút tiền. Có vài lần John gục ngã lúc di chuyển, và Percy luôn ở bên anh, vực anh dậy. Trong một tháng, John luôn bị sốt. Quá yếu ớt để làm việc, ông chủ nói thế.

Nhưng anh ở cạnh John đủ lâu. Giờ anh là người mắc chứng ho, người có thể lây bệnh cho mấy đứa em.

Anh đang chết.

Percy ôm lấy người khi anh đặt một bàn chân trên nền, rồi đến chân kia. Cơn đau vọt lên qua từng cơ chân, gần như làm cho anh bật khóc. Anh từ từ đứng dậy, giữ chắc tay để lấy thăng bằng. Đầu gối anh run rẩy. Anh cảm thấy như mình sẽ ngã xuống bất kì lúc nào, và có thể anh cũng sắp ngã thật.

Nhưng anh không thể gục ngã. Đây có thể là lần cuối anh tự đi được.

Anh bước một bước đến góc đựng đồ, mắt nhìn lên giỏ xách của Ron. Chiếc hộp gỗ mà Ron bảo là đồ bí mật nằm trong túi. Percy cảm thấy một cảm xúc tội lỗi vụt qua. Ron sẽ rất giận nếu biết Percy định làm gì.

Ron là đứa em mà Percy ít hiểu biết nhất. Anh biết Charlie và Bill, họ luôn là hình tượng chính của anh. Charlie luôn được điểm cao và Bill, đứa con của bố, làm việc từ sáng đến tối mịt. Cả hai đều thành công và Bill đã kết hôn. Thật khó mà không nghĩ đến cặp sinh đôi, lúc nào cũng gây rối và luôn là tâm điểm chú ý. Ginny ? Ginny là cô gái duy nhất trong nhà, dĩ nhiên khó mà không hiểu biết em. Percy chịu trách nhiệm chăm sóc cô bé khi bố mẹ đi làm việc. Nhưng Ron ? Không, làm anh nó, nhưng anh không hề biết gì nhiều. Ít nhất anh cũng phải làm gì đó trước khi chết.

Percy cuối cùng vươn đến góc tường, ngay trước túi của Ron. Anh cúi xuống – ưm, đau cả lưng – và nhặt cái hộp gỗ.

Bí mật của Ron.

Trái tim yếu ớt của anh nhảy lên một nhịp vì ý nghĩ đó. Cái hộp có vẻ đắt, chắc là một trong những tài sản gia đinh truyền từ cha đến con. Có thể ba đã đưa cho Ron để phòng ngừa ? Chẳng có chiếc đồng hồ nào trong hộp gỗ. Percy dễ dàng tháo chốt và mở hộp.

Một mảnh giấy.

Không, không phải là một mảnh giấy vô nghĩa. Đó là một tờ báo. Percy nhắm mắt một lát, trước khi mở chúng ra lại. Tại sao Ron lại giữ mảnh báo trong hộp và gọi nó là tài sản bí mật ?

Percy lấy tờ báo ra khỏi hộp và đặt chiếc hộp xuống, vất bỏ cơn đau ra đằng sau. Đôi tay run lẩy bẩy vuốt tờ báo, tìm nếp gấp. Cuối cùng cũng thành công, giở tờ báo ra trước mặt.

Dòng đầu tiên đập vào mắt anh.

“Percy ! Đừng !” Giọng của Ron vang lên. Cánh cửa thùng xe đột nhiên tung ra và Ron ngay lập tức nhào đến, giật lấy tờ báo. Nhưng đã quá trễ. Percy đã nhìn thấy tiêu đề. Và mặc dù anh chưa hề đọc lấy một chứ, nỗi hoài nghi cũng đã gieo mầm vào ý nghĩ của anh.

“Đưa anh tời báo,” anh ra lệnh bằng giọng khàn đặc, nhưng cương quyết. Cặp sinh đôi và Dean cũng theo vào.

“KHÔNG !” Ron la lên, vẫn nắm chặt mảnh báo.

“Đưa cho anh.”

“Không,” Ron lặp lại, lần này bằng giọng nhỏ hơn. “Cái này… không phải như anh nghĩ đâu.”

“Em đang giấu cái gì ?” anh hỏi. “Em không muốn anh biết cái gì.”

“Không có gì cả,” Ron nói dối, mặt đỏ ửng lên. “Chẳng có gì trong đây để xem đâu.”

Nó xé mảnh báo ra làm hai. “Chẳng có giá trị gì cả. Thấy chưa ?” Nó lại xé.

“Ron , sao mày…” Percy ngừng lại và lấy tay che miệng. Cơn đau đột nhiên nổi lên. Cổ họng trở nên khô rát.

Ron tiếp tục xé vụn tờ báo. Tay nó run rẩy. “Chẳng là gì,” nó thì thầm. “Không có gì đáng để đọc.”

“Thôi đi. Đưa cho tao.”

“Không…”

“ĐỂ TAO ĐỌC !!” Percy rống lên. Mắt anh trừng lên khi cơn đau tệ hại lại bật lên trong cổ học. Một tràng ho dài, gập vụ cơ thể yếu ớt của anh. Mọi người nhào đến đỡ anh. Ron làm rơi tờ báo trên sàn và nắm lấy cánh tay Percy.

Tấm hình Ginny trong bộ váy cưới đậu đập vào mắt Percy. Đứng bên cạnh em là Pettigrew. Bên cưới bức hình có đề chữ “Pettigrew và vợ mới cưới, Ginerva Weasley Pettigrew.” Anh nhận thấy được Ron đang đông cứng bên cạnh anh khi đôi mắt anh lướt qua vài chữ bên dưới. Mắt anh mờ đi, ý nghĩ anh chỉ xoay xung quanh những con chữ đó. Đột nhiên, cơn đau trong cổ họng trở thành vô nghĩa.

“Em…” Ron ngập ngừng.

Percy nhặt mảnh báo có điền tiêu đề trên sàn. Mắt anh, không chỉ lướt qua, mà đang bắt lấy từng chữ trên tay anh, từng dòng từng dòng.

“Em xin lỗi, Percy,” Anh nghe thấy Ron nói nhỏ, “Nó đã bỏ đi.”

Percy không trả lời khi đã đọc xong. Anh cẩn thận nhìn bức hình. Một cảm giác lạnh lẽo tuôn ra trong dạ dày. Ginny và gã đàn ông này…

“Percy ?”

“Mày không đuổi theo nó,” anh thì thầm, thả tờ báo xuống. Anh quay đầu, cố không bộc phát trong đau đớn. Ron nhìn lại một chốc, rồi tránh mặt, không thể nói gì hơn.

“Chúng em đã cố,” Fred nói, cố gắng giải thích cho Ron. “Thực sự đã cố.”

“Phải, đã cố gắng,” anh tiếp tục chất giọng thì thầm. Một dòng nước mắt đau xót rơi từ trong khóe mắt. Anh không quan tâm, không buồn đưa tay lên gạt nó đi khi nhìn vào Ron.

“Em xin lỗi…” Ron nói, vẫn không nhìn Percy, chôn đôi mắt vào bàn tay.

“Mày đã để em ấy đi,” anh nói, “mày… chúng mày là anh trai của nó.” Anh quay qua Fred và George đang lùi lại ngay lập tức. “Tụi mày làm anh như vậy sao ?!”

“Tụi em…”

“EM ẤY ĐÃ CHẾT !” Percy đột nhiên gào lên. “CHÚNG MÀY KHÔNG BIẾT CHUYỆN GÌ SẼ XẢY RA CHO EM ẤY SAO ?! CHÚNG MÀY NÊN NGĂN EM ẤY LẠI !! NÓ….” Lại một tràng ho dữ dội cắt ngang anh. Anh gục xuống, hoàn toàn rũ rượi trên sàn.

“Ôi Chúa tôi ! Dean, lấy nước.”

Dean gật đầu và chạy ra ngoài, mang theo một cái xô để hứng nước.

“Bình tĩnh Percy,” Ron lầm bầm, để cánh tay anh vòng qua vai nó khi nó nâng anh trai mình lên.

Percy không ngừng ho. Gương mặt anh đỏ rực và rất nóng. Bàn tay trơ xương nắm lấy chiếc áo mỏng của Ron khi cơ thể run rẩy. Anh cố gắng đưa một tay che miệng. Không đủ nhanh. Vài giọt màu hồng rơi trên sàn khi Dean quay trở lại.

“Mày đã không đuổi theo,” anh tiếp tục giữa cơn ho và Ron đặt anh nằm trên giường. Lần này anh chẳng buồn che lại.

“Percy, anh vừa ói ra nước màu hồng gì vậy ? Anh vừa ăn gì à ?” Ron hỏi. Nó quay qua Dean.

“Ảnh vừa uống trà nóng tôi vừa pha sáng nay.”

“Mày đã để em ấy đi. Mày là anh trai nó ! Mày nhẽ ra…” Cơn ho lại xen vào khi Percy nâng cánh tay và đặt trên sàn, cố gượng dậy.

“Nằm xuống đi,” Ron nói.

“MÀY ĐÃ ĐỂ EM ẤY CƯỚI….”

“ĐỪNG NÓI NỮA !”

Percy tựa vào một bên tường, ho thêm nhiều chất lỏng màu hồng hơn nữa.

“Ảnh ho ra cái gì vậy ?” Fred nín thở hỏi khi trở về. Nó mang theo một chiếc áo sạch đưa cho Ron. “Ảnh có ăn cái gì không ?”

“Dean, lấy thuốc ho ra đây !”

“Hết cả rồi !” Dean hét lên khi giật phắt chiếc áo từ Ron và lau mồ hôi trên trán Percy. “Gọi bác sĩ đi !”

“TỤI BÂY DÁM KHÔNG !” Càng ho dữ dội. Càng có nhiều nước chảy ra.

Dean cẩn thận săm soi “thứ” mà Percy vừa phun ra.

“Là máu,” nó thì thầm, nhớ lại vết đỏ trên tấm chăn mà Percy đã đắp, “Chúa tôi, là máu !”

“Nhưng máu màu đỏ mà !”

“Gọi bác sĩ đi !” Dean la lên.

“Không….” Ho.

“Gọi bác sĩ đi, George.”

“Nhưng, ảnh nói….”

“ANH TA ĐANG HO RA MÁU, THẰNG NGU ! GỌI TÊN BÁC SĨ ĐẦN ĐỘN ĐÓ RA !”

Percy không thể trả lời, chỉ không ngừng ho. Thấy thế, George bật dậy và chạy ào ra khỏi cửa.

“ĐỪNG !” Percy hét lên, cố gắng ngồi dậy, vươn cánh tay ra, ráng hết sức bắt George lại.

“NẰM XUỐNG !” Ron lớn giọng nói, vật lộn để giữ Percy lại. Dean ôm lấy tay Percy, đẩy anh xuống sàn. Percy thở hổn hển khi dòng nước mắt trào ra trong mắt anh. Lại một cơn ho.

“Nước đâu !?”

“Ảnh lại cố ngồi dậy!”

Fred nhanh tay đưa Dean nước. Thằng bé da đen cố gắng giữ yên Percy để anh có thể uống mà không bị sặc. Percy đẩy chén nước ra khỏi tay Dean. Nó đổ âp xuống sàn.

“Tụi mình phải trói ảnh lại,” nó thì thầm với Ron.

“KHÔNG !! THẢ TAO RA !!” Percy vùng dậy.

“Lấy dây thừng chỗ bếp lò đi !”

“KHÔNG !” Percy la hét.

“Dean…”

“Tụi mình cần làm ảnh bình tĩnh lại.”

Môi Ron mím chặt lại khi nó đưa Dean sợi dây thừng. Nó lại đưa một sợi khác cho Fred và lấy một sợi cho mình, và sau đó họ vật lộn để giữ Percy lại.

“THẢ TAO R….” Ho, ho nữa….

Anh nức nở, vật vã, ho ra nhiều “máu” hơn nữa. Sau đó, anh từ bỏ. Anh chỉ nằm trên sàn, ho đến chết. Anh có thể làm được gì chứ ? Chẳng có gì cả. Bệnh tật đúng là bệnh tật.

“Chúng mày đã để em ấy lấy hắn,” anh cay đắng thì thàm khi nghĩ đến tấm ảnh.

Chẳng có câu trả lời.

“Chúng mày bỏ mặc em ấy chết.”

“Nó khoogn có chết !” Thằng em trai nhỏ tuổi nhất la lên. “Nó bỏ chúng ta lại chỗ chết ! Đừng có đổ lỗi cho em !”

Anh không thể trả lời. Cơn ho quá nặng. Tầm mắt của anh trở nên càng lúc càng mơ hồ khi anh nhìn lên. Gương mặt ướt đãm nước mắt của Ron là thứ cuối cùng mà anh thấy được trước khi hoàn toàn nhắm mắt, và có thể là mãi mãi. Anh chẳng còn cảm nhận thấy tấm áo rách trên trán. Anh nâng một bàn tay lên, cố gắng di chuyển cần cuối cùng…. Và nó rơi xuống.

Ron nhìn bàn tay ấy. Cơn ho của Percy chợt ngừng lại.

“Percy ?”

Hoảng loạn bao trùm lấy Ron. Nó với lấy bàn tay đó, cố gắng tìm nhịp đập. Không có.

“Percy à, không có vui đâu,” nó thì thầm. “Đừng giả vờ nữa.”

Chẳng có nhịp đập dưới cằm.

Không.

Percy không thể….

“Em sẽ mang Ginny trở về,” nó thề thốt, cố gắng nghe lấy một nhịp tim trong ngực Percy. Không. Không đập.

“Đi mà, Percy. Dậy đi,” nó nói, nhẹ nhàng vỗ lấy gò má của Percy. Đầu Percy chỉ ngoẹo qua trái. Mắt anh không hé. Chẳng chút động tĩnh.

“Ron …”

“Ảnh không có chết đâu Fred, ảnh chỉ ra vẻ thế thôi. Percy lúc nào cũng giỏi đóng kịch, nhớ không ?” Ron nói vấp váp. “Ảnh lúc nào cũng giả chết để hù dọa khi mà tụi mình cử xử bậy bạ. Nhớ không ?”

“Ron à, ảnh…”

“Không có thời gian để chơi đâu, Percy. Dậy đi mà !” Một giọt nước rơi xuống má Percy.

“Ron…”

“Anh không thể bỏ tụi này lại…” nó nức nở.

“Ron…”

“Anh là loại anh kiểu gì khi mà giáo huấn em chứ ! Ít nhất là em cũng không chết !” Nắm tay Ron siết chặt.

“Ron ! Ron, đừng vậy mà !” Fred nài nỉ, gỡ nắm tay của Ron ra và kéo nó ra khỏi Percy. “Hãy để anh ấy yên nghỉ đi.”

“Anh ta không đáng được yên nghỉ !” Ron la lên, ngực phập phòng với cơn giận không kiểm soát được khi ngó chăm chăm xuống gương mặt của Percy. “Và anh có biết không hả, Percy ?! Tôi mừng là anh đã chết đó, đồ đầu đất ! Nếu được thì con nhỏ đó cũng đi theo anh luon !”

“RON !”

“ANH CÓ NGHE THẤY KHÔNG VẬY ?!”

Fred bất ngờ đấm vào nó lảo đảo ngã xuống sàn. Nó ôm lấy mặt trong cơn bàng hoàng khi nhìn vào Percy, đôi mắt ấy vẫn nhắm nghiền. Đã đi mất rồi.

“…. Xin lỗi,” nó nức nở khi một giọt nước mắt khác lại rơi xuống sàn.

“Để tôi…” Dean nói, chợt đứng dậy. “Để tôi che anh ấy lại. Nếu mấy bạn muốn tôi che ảnh lại.” Nó nhìn sang Fred để hỏi ý kiến.

“Che lại đi.”

Ron lại nức nở. “Nó giết anh ấy rồi.”

“Hử ?”

“Con nhỏ đó là kẻ giết người.”

Fred chẳng nói gì khi ngó Dean mang ra vài tấm vải trắng và bọc lấy cơ thể Percy, chỉ mỗi một tấm. Ron đứng dậy và lùi lại phía tường. Nó sụp xuosng, cũng nhìn Dean. Dean nhanh chóng xong việc và gật gật đầu.

Cánh cửa mở tung.

“Bác sĩ đến rồi !” George la lên.

Quá muộn rồi.

“Sao vậy ?”

Một người phụ nữ tóc xoăn màu nâu theo sau nó và bước vào phòng. Mắt cô đảo khắp thùng xe khi mọi người nhìn vào cô.

“Tôi là bác sĩ Granger,” cô nói, “Bệnh nhân ở đâu ?”

Fred chỉ vào tấm vải bao quanh Percy. “Quá muộn rồi.”

“Nè, mày giỡn tao hả, Fred !” George la lớn. “Tụi mày giấu Percy ở đâu !?”

Ron thẫn thờ nhìn bác sĩ Granger khi cô cúi xuống và giở tấm vải lên . Nó có thể thấy gương mặt cô ấy đau xót, đôi vai khẽ run run khi kiểm tra anh mình. Cô nhẹ nhàng mở miệng Percy, đến mắt, nhìn vào bên tay , cho đến lỗ mũi…

“Chết rồi,” rốt cục nó nạt, khiến cô ngẩng đầu lên. “Làm vậy để làm gì chứ ? Tránh xa anh tôi ra.”

“Không, ảnh đâu có chết !” George giận dữ la lên. Nó ngó qua bác sĩ Granger. “Nói với nó là Percy không có chết ! Ảnh chỉ đánh một giấc thôi, đi cô ?”

“ẢNH CHẾT RỒI !” Ron rống trả lại.

Bác sĩ Hermione Granger nhìn vào hai cậu bé, và lại che mặt Percy một lần nữa. Cô đứng dậy, không biết phải nói sao.

“Nói đi y sĩ ! Anh tui chưa chết ! Ảnh chỉ ngủ mà thôi, đúng không, y sĩ ?!”

“Ừm… Tôi…. Không thể giúp gì được cho cậu , tôi e là thế, George à. Anh trai cậu đã đi đến một nơi tốt hơn,” cô lặng lẽ nói, vẫn e ngại nhìn.

“Một nơi tốt hơn hả,” Ron mỉa mai, ngó chằm chằm cô.

“NếuTooiooi có thể… ừm… có thể giới thiệu một chỗ mai t….”

“Đi ra,” Ron lạnh lùng nói, bất chợt đúng dậy và mở cửa.

“Tôi đi đây,” cô thì thầm và bước ra khỏi thùng xe, Ron đóng sầm cánh cửa lại sau cô.

“Không cần phải vậy.”

“Ai cần ?”

-------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngay từ phía xa cái thùng xe, Harry cũng có thể cảm giác được gì đó, một bầu không khí ảm đảm. Cái gì cho em cảm thấy như vậy ? Vì chẳng có khói bốc lên từ góc bếp của Dean chăng ? Hay do sự vắng mặt của ánh nến lẻ loi luôn được thắp lên sau buổi ráng chiều mà em luôn nhìn thấy qua cửa sổ ?

Cơn gió mùa hè mát rượi vườn quanh em khi em tiếp tục hướng về cái thùng xe. Trong óc em vẫn luôn vang lên tiếng hát, chúc mừng sinh nhật của tôi. Chúc mừng sinh nhật của tôi. Đây là lần đầu tiên trong đời sinh nhật em chẳng có bóng một chiếc bánh kem. Mẹ Lily luôn làm cho em một chiếc bánh với đủ loại mùi vị : chanh, dừa, socola…

Em hấp háy nuốt nước mắt khi nghĩ đến những chiếc bánh kem của Lily. Người mẹ của em làm bánh ngon nhất trong thị trấn, ngon hơn cả thợ làm bánh.

Chúc mừng sinh nhật của tôi. Em lặng lẽ hát, hy vọng sẽ quên đi bà. Em đặt tay lên nắm cửa và đẩy vào.

Mọi người ngồi quanh phòng.

“Chuyện gì vậy ?” Em hỏi.

Chẳng ai trả lời em.

Em hoài nghi nhìn quanh phòng. Mọi thứ trông vẫn bình thường. Dù nến không được thắp, cả bếp lò nữa. Một cái bát nằm chỏng chơ trên sàn. Bên cạnh là một vũng nước. Chuyện gì vậy ? em lại hỏi, lần này là với bản thân mình.

“Mọi việc ổn chứ ?”

Không, không ổn.

Màu trắng đập vào mắt em. Chăn, rag giường, một đống. Đều là màu trứng, phủ thành hình người, Harry nhận thấy mọi người đang nhìn vào nó.

Chẳng thấy Percy đâu cả.

Nỗi đau xót dâng trào khi trái tim em đập mạnh. “Percy đâu ?” em hỏi.

“Đi đến một nơi tốt hơn rồi,”Ron trả lời với một nụ cười mỉa mai, “Bay giữa đám mây, đeo một đôi cánh thiên thần.

Mọi người trong phòng nức nở, nhưng chẳng ai nói gì.

“Bồ có tưởng tượng được hình ảnh Percy với đôi cánh không, Harry ? Mình thì có thể đấy. Má luôn gọi anh ấy là một thiên thần,” Ron nói.

“Ôi Chúa ơi…”

Không, mày nghe rồi đó. Mày chỉ hoảng loạn thôi. Chỉ…
em bước đi vài bước trước khi co mình vào trong góc, nhìn vào tấm vải trắng.

Chúc mừng sinh nhật của tôi, em hát.

“Nhỏ đó là kẻ sát nhân.”

“Đừng nói vậy nữa, Ron à,” Fred nói, mở miệng trước tiên.

“Hừ, nó đã giết anh ấy. Nếu Percy chẳng biết gì về cái… đám cưới ‘huy hoàng’ của nó, anh ấy có thể vẫn còn sống !”

Chúc mừng sinh nhật của tôi….

“Nó đâu có thèm quan tâm ! Cái nó quan tâm chỉ là giàu sang mà thôi ! Tụi mình đâu có cho nó được một tòa lâu đài, nên nó bỏ đi !! Mà nếu nó có nghe thấy Percy chết, bộ nó sẽ quan tâm sao ? KHÔNG CÓ ĐÂU !”

Harry che tai lại, cố gắng vứt bỏ những câu của Ron. Chúc mừng sinh của tôi.

“Vậy mà ảnh vẫn bảo vệ nó !” Ron nói, mắt nó lại trào nước. “ ‘Chúng mày phải bảo vệ em ấy !’ Nó nói. Giờ mà nói, nó đâu có cần, Percy à ! Nó không cần chúng ta, không cần anh ! Nó không thèm để ý đâu ! Anh có nghe thấy không hả ? Nó chẳng thèm mẹ nó để ý đâu !!”

Harry bịt chặt tai lại. Chúc mừng sinh nhật của tôi.

“Sao anh ấy không trả lời tôi ?”

Chúc mừng sinh nhật – ngừng lại … ngừng lại đi.

Ngừng lại.

Harry…. Đừng.

Ngừng lại đi.









Đọc thêm!

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Đại thúc thượng ngộ lang chương 114 - 116

Chương 114



Không gian hắc ám hẹp hòi, tràn ngập hơi thở áp lực, thân thể nam nhân cứng ngắc đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích, hắn chỉ có thể dựa vào tai nghe, lại nghe thấy Nhiên Nghị đang chậm rãi đến gần, trái tim hắn khẩn trương đến muốn nổ tung.

"Cậu đừng lại đây...." nam nhân cố lấy dũng khí mở miệng, nhưng thanh âm cũng trở nên run rẩy.

"Ta lại đây thì sao ?" Một luồng hơi nóng phả vào lỗ tai nam nhân, cùng với thanh âm cười cợt, nam nhân cảm thấy mình đang bị ép vào góc thang máy, kẻ phía sau tựa như đem toàn bộ sức nặng đổ lên người hắn.

Nam nhân thực bất đắc dĩ, chỉ có thể van xin : "Xin đừng đè lên tôi, tôi... tôi không thở được..." Không khí trong thang máy vốn rất thưa thớt, hơn nữa lại đen tối, khó tránh khỏi có chút áp lực, loại cảm giác này giống như không muốn cho con người thở được nữa.

Nhiên Nghị không để ý tới lời cầu xin của nam nhân, ngược lại càng đè nặng lên nam nhân, nam nhân không biết làm sao, trong bóng đêm, một bàn tay hướng về phía eo, ác ý xoa bóp/

Đầu nam nhân đặt trên tường thang máy, khó chịu nghẹn ngào vài tiếng, mỗi một lần Nhiên Nghị đều xoa đúng vào nơi mẫn cảm của hắn, hăn không biết Nhiên Nghị rốt cục vì sao phải làm như vậy, nhưng hắn sợ, sợ Nhiên Nghị đối xử với hắn như vậy...

Nhiên Nghị ban đầu là phỏng vấn xong đi tìm Thư Diệu, nhưng vừa ở tính phòng lại nhìn thấy tên nam nhân ngu ngốc này, thấy bộ dáng chật vật trốn tránh của hắn, y cảm thấy bắt được thứ đồ chơi tốt, nghĩ đến trêu cợt nam nhân này, cho nên liền đi theo nam nhân vào thang máy, thậm chí hắn còn không chú ý lắm đến hình ảnh tạo hình của Lâm Mộ Thiên ở các banam nhâner dán trên tường.

"Ngươi sợ ta làm cái gì ?"Ngực của Nhiên Nghị dán vào lưng nam nhân, khiến nam nhân không thể động đậy, cánh tay quấn lấy hông nam nhân cũng tùy thời tăng thêm lực đạo, "Thân thể của ngươi mẫn cảm đến như vậy, thật đúng là không có đàn ông là không chịu nổi, cả ngày dùng bộ mặt đáng thương sướt mướt nhìn người khác, loại chuyện câu dẫn đàn ông này, ngươi đúng là giỏi đấy."

Nhiên Nghị phát hiện thân thể nam nhân đang run lên, càng cười đắc ý, ngoài miệng chiếm tiện nghi chưa đủ, y còn muốn tiến thêm một bước trêu cợt nam nhân.

"Tôi không có..." Nam nhân không biết đã phản bác bao nhiêu lần, hắn bản sinh là đàn ông, sao lại có thể câu... câu dẫn đàn ông chứ ! Loại chuyện vớ vẩn này chỉ có Nhiên Nghị mới nói được.

Không phải, hắn không có, hắn thật sự không có ! Nam nhân khó chịu lắc đầu, lại bị Nhiên Nghị áp chế không thể xoay ngược.

Nhiên Nghị mơ hồ nhếch miệng cười, trong thang máy hắc ám, thanh âm của y lại càng trở nên rõ ràng : "Không có sao ? Không có ngươi còn dẫn ta vào thang máy, có phải vài ngày không gặp ta, đã nhớ mong kỹ thuật của ta, có muốn thực hiện lại một lần nữa không ? Dù sao đến bây giờ ta cũng chưa làm trong thang máy bao giờ, rất mới mẻ đó..." Thanh âm của y trong thang máy tối đen như mực có vẻ rât trầm thấp, hơi thở nóng rực chui thẳng vào trong màng nhĩ của nam nhân, nam nhân bất an cúi đầu, nghĩ muốn tránh xa kẻ phía sau một chút.

"Tôi không cần." Nam nhân bất an phản đối, thanh âm của hắn tuy không lớn, nhưng trong không gian nhỏ hẹp nơi đây, đủ để cho đối phương nghe được rành mạch.

Nhiên Nghị ý vị thâm trường cười ra tiếng, nghe vào tai nam nhân càng có vẻ khủng bố : "Lâm Mộ Thiên, ta muốn lột trần ngươi." Y cố ý hù dọa nam nhân, muốn nam nhân phải căng thẳng sợ hãi.

Nhiên Nghị bắt đầu cởi quần áo nam nhân, phản kháng của nam nhân căn bản là vô lực, Nhiên Nghị ở nước ngoài có luyện tập, nam nhân căn bản không phải là đối thủ của y, chỉ có thể làm cá nằm trên thớt.

Nam nhân bắt lấy tay Nhiên Nghị, hy vọng y ngừng lại : "Không cần.... Không cần như vậy.... Thư Diệu nói hôm nay muốn đến đón tôi..." Nam nhân gian nan nói, Nhiên Nghị cảm giác được bàn tay của nam nhân đang run rẩy.

Nhiên Nghị ngạc nhiên dừng lại.




Chương 115



Nhưng rất nhanh y liền nắm lấy hàm dưới của nam nhân, thanh âm trở nên trầm lãnh : "Ngươi nói, Thư Diệu hiện đang ở dưới lầu chờ ngươi ? "Nam nhân trong bóng tối căn bản không nhìn thấy nộ khí toát ra từ ánh mắt của Nhiên Nghị.

Nam nhân chậm rãi gật đầu, nhẹ nhàng "ừm" một tiếng.

"Cậu ta buổi tối đến đón ngươi, chuẩn bị đi đâu ?" Động tác của Nhiên Nghị theo tiếng cười nhạo chất vất, dần dần càng thô lỗ, quần áo của nam nhân bị y mở ra, nhũ đầu bị đối phương ác ý vuốt ve, "Cậu ta đưa mày đi khai phòng, có phải là để làm tình ? Có phải hay không ? Tính đi nhà cậu ta, hay là nhà mày ? Hay là trực tiếp đến khách sạn ?" Y sỗ sàng hỏi, ngữ khí bất mãn hoàn toàn biểu đạt sự tức giận của y.

Nhũ tiêm của nam nhân bị người nắm vặn, lung tung nhéo vài cái, nam nhân hút không khí, muốn phản kháng, lại bị Nhiên Nghị rút dây lưng ra trói chặt hai tay, nam nhân bị đẩy vào góc tường không thể động đậy.

Nam nhân không trả lời, hắn biết Nhiên Nghị đang vũ nhục hắn, cảm giác được nhũ tiêm bị niết vặn, vừa khổ sở vừa khuất nhục, hai tay bị trói trụ chỉ có thể vặn vẹo phản kháng, bởi vì Nhiên Nghị ở ngay phía sau, động tác của hắn cũng không dám quá lớn, trong lòng nam nhân không ngừng cầu nguyện, hy vọng thang máy nhanh phục hồi.

Nhưng việc chẳng bao giờ theo ý người, quần nam nhân thừa dịp bị kéo xuống, ngón tay lạnh lẽo của Nhiên Nghị vô tình trượt đến đùi nam nhân, khiến nam nhân run lên sợ hãi.

Không được...

Nam nhân nghĩ muốn kêu cứu, lại bị Nhiên Nghị dùng cà vạt chặn miệng, nam nhân căn bản khong phát ra được nửa điểm âm thanh, Nhiên Nghị tựa hồ cũng không chần chừ nữ, hai chân tách chân nam nhân ra, hạ thân trượt đến giữa hai chân nam nhân, vật thể nóng rẫy, như có như không cọ vào hạ thể của n.

Nam nhân nghe thấy tiếng quần lót bị cởi một, một vật thể nóng bóng chạm vào đùi trong, cự trụ của Nhiên Nghị chà xát vài đùi hắn, cùng với hơi thở nhẹ nhàng phà vào da thịt, hai chân nam nhân mềm nhũn, thắt lưng bị ôm chặt, một chân bị đối phương nâng lên, nam nhân còn không kịp ngăn cản, cự trụ kia liền đâm vào cơ thể, nam nhân đau đến rên khẽ một tiếng, thân thể ôm chặt lấy vật thể nọ.

Đau ! Không phải đau bình thường, mà cơn đau này xâm nhập vào cốt tủy, thiếu chút nữa lấy mất mạng của hắn, con đường không có gì được bôi trơn cứ như vậy mà bị cường bạo đi vào, nơi tư mật của nam nhân bây giờ muốn thảm thiết bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

Dòng nước đỏ tươi nóng hổi theo đùi mà lăn xuống, mặt sau đã bị xé rách, Nhiên Nghị một bàn tay nâng chân nam nhân, một tay tóm lấy eo nam nhân, ác ý xoa bóp đột khởi trước ngực, nghe được thanh âm yếu ớt nghẹn ngào của nam nhân, y bỗng dưng trở nên hưng phấn.

Được con đường chặt nóng của nam nhân bao lấy, y khó tránh khỏi cũng có chút đau đớn, không đợi nam nhân thích ứng, y bắt đầu trở mình, ở trong cơ thể nam nhân mà trừu sáp rất lớn, có máu làm chất bôi trơn, y trừu sáp thập phần thông thuận.

Nội vách tường nóng cháy bao lấy dục vọng của y, dùng cường lực rút ra khỏi hấp lực mất hồn kia, làm cho y càng điên cuồng, càng tăng độ mạnh trừu sáp, y luôn ra sức rút ra đâm vào, khiến cho nam nhân phải dựa sát vào tường, nam nhân vừa phải chịu đau vừa phải chịu đựng cảm giác khó chịu như có một cây châm bằng băng lớn đâm vào cơ thể, cảm nhận được sự điên cuồng của người nọ.



Chương 116




"Ư... ưm ..." Lỗ mũi nam nhân hừ ra tiếng rên rỉ, miệng bị ngăn chặn, hai tay lại bị trói chặt sau người, nam nhân chỉ có thể dựa vào một chân đứng thẳng , quần áo trên người bị kéo xuống hông, giờ phút này lại bị người tiến vào đằng sau, tư thái cực kỳ dâm loạn.

"Sao nào ? Thân thể mày dâm đãng như vậy, cho dù không cần ôn nhu, mày vẫn là có khoái cảm hả ?" Nhiên Nghị một tấc lại muốn tiến một thước xâm nhập vào phía sau nam nhân, vừa ở bên tai ác ý tổn thương nam nhân, thưởng thức tư thái quẫn bách của nam nhân.

Nam nhân chỉ có thể nghe thấy tiếng người nọ cười nhạo bên tai, hắn nghiêng đầu muốn van xin tha thứ, muốn Nhiên Nghị đừng tiếp tục nữa, nhưng hắn mới vừa nghiêng đầu, lại chạm phải hai mắt hắc ám gần trong gang tấc của Nhiên Nghị, sườn mặt của nam nhân chạm vào mũi Nhiên Nghị, khiếp cho hơi thở nóng rực của Nhiên Nghị phả vào hai má.

"Muốn nói ? Muốn nói thì cho mày nói, bộ dạng của mày cũgn chẳng đùa giỡ ra được gì !" Nhiên Nghị kéo lấy cà vạt trong miệng nam nhân, y hiện tại cũng muốn nghe tiếng rên rỉ của nam nhân, nếu nam nhân khẳng muốn nói, y cũng không ngại nghe một chút, tuy rằng dùng sức mạnh đại biểu cho thất bại, nhưng y trừ bỏ đối xử bạo lực với Lâm Mộ Thiên, những kẻ khác đều tự nguyện trèo lên giường của y.

"Đau...Chậm một chút..." Nam nhân run rẩy cầu xin, thanh âm kia giống như nghẹ ngào thống khổ, làm cho kẻ phía sau sửng sốt nửa phần, nhưng lập tức lại càng mãnh liệt va chạm, chân nam nhân run rẩy, chịu đựng áp lực càng sâu của người nọ.

Trừu sáp kịch liệt mang theo tơ máu, dục vọng của Nhiên Nghị bị nội vách tường của nam nhân hấp thật sự thích, loại giao hoan không hề cố kỵ, ra sức va chạm, hơn nữa lại ở trong không khí hắc ám áp lực, càng khiến giao hoan thêm kích thích, Nhiên Nghị thậm chí còn cảm thấy thích loại cảm giác vậy, giao hợp như vậy có thể khiến cho y càng thêm hưng phấn.

Nghe được thanh âm nhợt nhạt của nam nhân, trong tiếng thở áp bách lại lộ ra tiếng rên rỉ nhẹ nhàng, khiến cho y thêm cuồng loạn, y chưa bao giờ có cảm giác như vậy, cho dù có vài lần tình ái, y cũng chưa bao giờ từ trên thân thể nam nhân có được tư vị mất hồn như thế, nội cách tường nóng bỏng kia quả thực muốn đem y hòa tan, y cử động phần eo, khiến cho cơ thể càng tiến vào sâu trong nam nhân, làm cho cảm giác nhiếp hồn kia càng thêm mãnh liệt, thực mẹ nó...

Nhiên Nghị chửi tục, bên trong nam nhân vừa mềm lại vừa ướt vừa nóng, cảm giác trừu sáp thực tuyệt, y chán ghét nhíu mày, bản thân cư nhiên đối với thân thể một gã đàn ông sinh ra hứng thú, đều là do tên nam nhân Lâm Mộ Thiên này làm hại !

"Không phải muốn nói gì sao ? Vì cái gì hiện tại không nói ! Làm bộ làm tịch cái gì ! Mày chính là trời sinh thích bị thao, trời sinh thích bị cưỡi !" Trừu sáp của Nhiên Nghị càng lúc càng nhan, y nắm lấy thắt lưng nam nhân, lần lượt xâm nhập, y không cần để ý xem nam nhân có khoái hoạt hay không, y chính là đơn phương tiết dục mà thôi, tuy rằng không cố ý gặp Lâm Mộ Thiên, nhưng thân thể Lâm Mộ Thiên làm cho y thực vừa lòng.

"Không phải... Không phải... Nói bậy..." Nam nhân liều mạng nghĩ muốn lắc đầu, nhưng tiếc thay lại bị Nhiên Nghị ôm chặt, chỉ cần vừa động, mặt hắn có thể đụng đến chóp mũi Nhiên Nghị, nam nhân chịu đựng cự thú ra vào trong cơ thể, nơi mẫn cảm khẽ bị chạm vào, hai chân nam nhân muốn khép vào, lại bị Nhiên Nghị càng ép dạng ra, cả người hoàn toàn bị áp lên tường thang máy, bức tường kim loại lạnh như băng kia kích thích vào da thịt trần trụi trước ngực.




Đọc thêm!