Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Đại thúc thượng ngộ lang chương 101 - 102

Chương 101

Hắn chưa từng có câu dẫn ai, hắn chỉ muốn cuộc sống yên bình, chính là ông trời luôn nghịch ý hắn, làm cho hắn liên tiếp bị ba người vũ nhục !

Nam nhân lắc đầu, tỏ vẻ mình không có.

"Không có ?" Nhiên Nghị không chút ôn nhu nắm lấy cằm nam nhân, hai mắt nam nhân đỏ bừng, thần tình đau lòng, khiến cho xúc động muốn châm chọc nam nhân trong lòng y càng dâng lên, "Mày vẫn không phải đàn ông, vợ mày bị người ta ngủ qua, mày cũng không biết, mày bị người khác cưỡng hiếp cũng là cơm thường, tao thấy mày chính là thằng vô dụng bất lực, thích bị đàn ông thao đi, tao hôm nay buổi tối liền thỏa mãn mày."

Y cười đến tà ác, hung hăng mà mỉa mai : "Cam đoan cho mày cả đời khó quên !" Y tăng luật động, đỉnh đến nam nhân cả người run rẩy, giống như ngay cả nội tạng cũng bị đảo lộn, y không chút thương tiếc ôm lấy nam nhân, đem hai chân nam nhân khép lại, từ phía sau tiến vào thân thể nam nhân.

Nam nhân hoảng sợ mở to hai mắt, ngón tay trắng bệch nắm chặt tấm trải giường, tấm trải giường dưới thân bị nhào nặn đến thảm hại, trong mắt có chất lỏng gì đó nóng nóng, rơi xuống, tạo thành một mảnh ướt đẫm, đáng tiếc kẻ thi bạo không nhìn thấy.

Nam nhân thống khổ hớp lấy không khí, toàn thân phát đau : "Cậu vì sao phải như vậy.... Cậu trước kia không như vậy....' Nam nhân nhớ đến đứa nhỏ đơn thuần đáng yêu khi đó, luôn dùng cằm đặt lên vai hắn, nhẹ nhàng cọ cọ, loại cảm giác thân mật lại ấm áp, nhưng... hiện tại... Hết thảy khiến cho nam nhân ngỡ ngàng.

Nhiên Nghị đột nhiên dừng lại, cúi người xuống, dán bên tai nam nhân nhẹ nhàng gọi một tiếng : "Đại thúc". Vẻ mặt y cũng theo đó mà từ nổi giận biến thành nhu hòa lại ngoan ngoãn.

Nam nhân tràn ngập sợ hãi, trong chớp mắt, Nhiên Nghị lại không phục thái độ tà ác, cười nhạo sự ngu xuẩn của nam nhân : "Đại thúc, tôi diễn có hay không ? Năm đó anh một chút cũng không hoài nghi hành động của tôi, loại trì độn này, xứng đáng vợ bị người khác ngủ, cũng không hay biết !"

"..." Nam nhân tức giận đến nín thở, trái tim giống như bị bóp nghẹt.

"Xứng đáng mày cả đời coi tiền như rác, Vĩnh Trình tặng cho mày cái nón xanh, mày còn đội thật vừa !"

"......"

"Đau lòng ?" Hai tay Nhiên Nghị kềm chặt đôi tay giãy dụa của nam nhân, vận động dưới thân cấp tốc không ngừng, nam nhân ư a kêu vài tiếng, chỉ cảm thấy cự trụ trong cơ thể kia lấy tốc độ cực nhanh ma sát nội vách tường mềm dẻo, trong cơ thể cũng giống như bị lửa châm đến nóng bỏng.

"Cậu vì cái gì muốn gạt tôi.... vì cái gì...." Nam nhân hạ thấp giọng mở miệng, Nhiên Nghị vì sao phải đối hắn như vậy, vì sao ? Hắn lại nghĩ như thế nào cũng không rõ !

Thời điểm đó Nhiên Nghị không có địa vị kiên cố như Vĩnh Trình, vì làm cho Vĩnh Trình ít hoài nghi, y chỉ có thể ngụy trang, càng là đơn thuần lại càng không nguy hiểm, còn hơn Thư Diệu, thời điểm đó Vĩnh Trình đối với y cảnh giác giảm âất nhiều.

Vì địa vị của y, vì phụ thân lúc đó không thể nhận bất kỳ uy hiếp nào, y đành phải như vậy, kia không phải là y, chỉ là "mặt nạ" mà y trưng ra mà thôi, khi tháo ra ngụy trang, Nhiên Nghị giờ đây đã củng cố địa vị, đương nhiên là không chỗ nào cố kỵ hé ra gương mặt mình.

Y vốn chính là như vậy, muốn trách thì trách y diễn quá tốt !


Chương 102

"Vấn đề này, mày căn bản là không cần phải biết." Cự trụ của Nhiên Nghị cấp tiến trong con đường nóng cháy đến sắp thiêu đốt của nam nhân, mãnh liệt trừu sáp, va chạm vào bờ mông phát ra tiếng vang thanh thuy, nam nhân hai mắt rưng rưng nghẹn ngào, trong cơn giao hợp bạo lực phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, Nhiên Nghị là cảm thấy được nam nhân đang ngâm nga, nghe được hán càng ra sức xuyên vào thân thể mềm nhẵn của nam nhân.

Nam nhân trong cơn ái tình bạo lực này bị đánh cho hôn mê bất tỉnh, khi hắn tỉnh lại, hung thủ đối với hắn thi bạo đã áo mũ chỉnh tề đứng trước mặt hắn.

"Tỉnh, còn tưởng rằng làm hai hạ thì sẽ chết." Nhiên Nghị nắm lấy cằm nam nhân, thưởng thức gương mặt loang lổ nước mắt, làn da tên này cũng không tệ lắm, sờ vào cũng rất trơn bóng.

"Cậu thả tôi ra đi, tôi đối với cậu cũng không có tác dụng gì." Nam nhân khàn khàn giọng nói, muốn thuyết phục Nhiên Nghị buông tha mình ra, hắn gian nan kéo lấy tấm trải giường, che dấu thân thể trần trụi của mình.

Nhiên Nghị phát hiện hành động nhỏ này của nam nhân, cũng không có ngăn cản, y chỉ nói : "Mày đối với tao có tác dụng rất lớn, có thể sánh bằng việc bắt vợ mày, Vĩnh Trình hiện tại sẽ đối phó tao, nói như thế nào trên tay tao cũng phải lưu lại một vương bài."

"...."

"Anh thấy tôi nói đúng không, đại thúc." Trong mắt Nhiên Nghị cười đến mỉa mai, "Vĩnh Trình mỗi ngày đều ngủ với anh, ngủ đến sinh tình, nhưng cũng đừng nói với tôi, anh không biết nó thích anh."

"...." Ánh mắt nam nhân chấn động, đối mặt với một Nhiên Nghị lời nói nhỏ nhẹ nhưng lại đầy cười nhạo, hắn thực sự không nói được gì, không biết dùng biểu tình gì đối mặt với kẻ đáng sợ này.

"A, tôi thiếu chút nữa quên, vợ anh bị người ta ngủ, anh đều trì độn không biết, cũng khó trách anh không biết Vĩnh Trình thích anh." Ngón tay của Nhiên Nghị trượt xuống giữa hai chân nam nhân, không hề liệu trước xâm nhập vào thân thể nam nhân, không có chút ôn nhu, khiến nam nhân cảm thấy được rất đau.

"Ư..." Bởi vì miệng nam nhân phát ra âm thanh thống khổ, ngón tay của Nhiên Nghị đặt vào nơi đã nứt ra của nam nhân, không kiêng nể gì trừu sáp, hoàn toàn không để ý đến cảm thụ của nam nhân.

Chơi đùa bí huyệt của nam nhân trong chốc lát, y tựa hồ cảm thấy không ý nghĩa, đối với phản ứng của nam nhân cũng không vừa lòng, y rút tay về, lau sạch sẽ, liền ôm lấy nam nhân đang trần trụi bước ra cửa.

"Cậu muốn dẫn tôi đi làm sao ?" Nam nhân kinh hỉ nghĩ đến Nhiên Nghị buông tha mình, "Cậu muốn đưa tôi về ?" Nam nhân gian nan tìm đáp án..

"Ít nằm mơ, ta sẽ dễ dàng buông tha ngươi, ngươi hiện tại là chiêu bài của ta, không có ngươi, ta cái gì đều 'làm' không được." Nhiên Nghị nửa trào phúng nửa xem thường nam nhân, nhìn đến nam nhân toàn thân phát run, sắc mặt khó coi, y tự nhiên cũng sẽ không cho nam nhân vui vẻ, y ác ý bẹo lấy mông nam nhân, "Tao thật không rõ, Thư Diệu vì sao lại thích một thằng đàn ông yếu đuối vô dụng như mày."

"Từ từ ... Tôi... tôi còn không có mặc quần áo... Như vậy đi ra nòoài..."

Như vậy đi ra ngoài bị thấy thì hắn còn cái gì gặp mặt người.

Không, không cần !

Nhiên Nghị sao lại có thể vũ nhục hắn như vậy, nam nhân cắn chặt răng, nước mắt chỉ kém một chút sẽ chảy ra, nhưng hắn cuối cùng vẫn nhịn xuống, hắn không thể khóc, hắn biết nếu mình khóc, kết cục sẽ còn thê thảm hơn, Nhiên Nghị thuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha hắn.

Từ thái độ đêm qua của Nhiên Nghị là có thể nhìn ra, y đối với nam nhân kỳ thật cũng không có cảm tình gì, thậm chí có thể nói không có, y muốn chính là báo thù, là chiêu bài áp chế Vĩnh Trình mà thôi, chỉ đơn giản như vậy.





9 nhận xét:

  1. Tức đến nỗi k nói nên lời ==

    Cám ơn bạn đã edit

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. =.= ... thằng này điên rồi !! nó nói người ta.. vin thấy mốt nó cũng z thôi à...

      Xóa
  2. ths ss đã edit =3=

    Trả lờiXóa
  3. ai ya cái đồ tra công khốn khiếp màh
    cười nhạo ng` khác như vậy để xem sau này thích đại thúc goy` thì làm sao ;))
    thanks bạn edit nhé
    chờ mấy bữa mà k thấy chương mới tưởng bạn bận j đó :d

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hắc hắc.... đúng rou` đúng rou`... hị hị hị ...

      Xóa
  4. iu nàng ghê cơ....Cố lên nàng nhe1^^(318 chương thì thiệt là tội cho nàng(_ __|||)

    Trả lờiXóa
  5. woaa. ... hôm wa mới vào nhà ss.... mà hôm nay vào lại ss đã sơn tường mới rou` ha... hi hi

    Trả lờiXóa
  6. À. Chủ nhà đại nhân có thể gửi word cho ta đc k?
    Ntthuc.dh13tt@gmail.com
    Cám ơn trước nhe~~

    Trả lờiXóa